Chương 72: \”Không đúng đắn.\”
Triển lãm tranh kéo dài năm ngày, từ việc xem tranh, mua bán đến vô số công việc hậu kỳ, những việc liên quan đến các mối quan hệ và giao dịch tài chính đều không thể làm qua loa được.
Trong những ngày đó, Quý Vũ luôn đi theo Sầm Chi Hành đến studio làm việc, cậu giúp anh thu dọn tranh, pha cà phê, làm một vài việc lặt vặt.
Dù đôi mắt của Sầm Chi Hành che giấu sự mệt mỏi rất giỏi, người ngoài khó nhận ra, nhưng Quý Vũ thì lại có thể thấy rõ.
Đến trưa, Sầm Chi Hành mới tạm rảnh rỗi, anh dắt Quý Vũ về văn phòng nghỉ ngơi.
Sầm Chi Hành khóa cửa lại, sau đó tiện tay ôm lấy eo Quý Vũ, kéo cậu vào lòng ôm chặt lấy cậu.
Quý Vũ đặt tay lên lưng anh nhẹ nhàng vỗ: \”Anh.\”
\”Ừm.\” Sầm Chi Hành khẽ cọ môi vào vành tai Quý Vũ, anh thì thầm: \”Ôm một lát để sạc pin.\”
Quý Vũ ngẩn người vài giây mới hiểu ý anh nói \”sạc pin\” là gì.
Sầm Chi Hành vốn không thích những giao tiếp xã giao rườm rà. Có người muốn nhân cơ hội triển lãm tranh để kết nối với nhà họ Sầm, phải đối phó hết người này đến người khác rất tốn sức.
\”Xong việc đợt này thì mình đi ngắm biển nhé?\” Anh nói, thiên nhiên luôn đẹp hơn xã hội đầy dục vọng, có thể giúp mắt được nghỉ ngơi.
Quý Vũ từ tốn vuốt lưng anh: \”Vâng.\”
(truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là reup!)
Quý Vũ lật xem tạp chí địa lý, cậu bị cuốn hút bởi phong cảnh của hồ Thanh Hải, cậu hào hứng kể với Sầm Chi Hành.
Đối với anh, hồ hay biển đều như nhau. Sầm Chi Hành tìm hiểu thông tin về hồ Thanh Hải, sau đó đặt vé máy bay ngay trong đêm để đi vào ngày hôm sau.
Lúc lên máy bay, tai Quý Vũ lại bị ù như lần trước. Cậu làm theo cách tiếp viên chỉ, há miệng một lúc lâu mới đỡ hơn. Khi cậu quay sang thì bắt gặp gương mặt cố nhịn cười của Sầm Chi Hành.
\”Anh…\” Cậu còn chưa kịp gọi là đã bị hôn một cái.
Đang ở nơi công cộng thế này nên tim Quý Vũ lập tức đập loạn, cậu vội vàng liếc nhìn xung quanh, thấy không ai để ý mới thở phào nhẹ nhõm.
\”Anh đừng trêu em.\”
Sầm Chi Hành cười cười xoa đầu cậu.
Hồ Thanh Hải nằm ở vị trí cao so với mặt nước biển nên dù đang là giữa hè nhưng nhiệt độ cũng chỉ khoảng mười mấy độ, vừa xuống máy bay đã thấy lạnh buốt.
May mà đã chuẩn bị trước, Sầm Chi Hành lấy áo khoác dày ra mặc cho Quý Vũ.
Quý Vũ chui đầu qua mũ áo cười ngây ngô với anh.
Cả hai chọn một nhà nghỉ gần hồ, căn phòng có giường lớn với tầm nhìn toàn cảnh cần phải đặt trước từ sớm. Vì thế Sầm Chi Hành phải trả thêm gấp mấy lần giá mới đặt được vào phút chót.
Cái giá này đổi lại một góc nhìn tuyệt vời: ngoài cửa sổ là đồng cỏ và núi cao, xa hơn là mặt hồ xanh ngắt, bình minh hay hoàng hôn đều rực rỡ như được dát vàng, ánh sáng lấp lánh khắp nơi.