Chương 71: \”Anh xấu xa.\”
Quý Vũ đã từng xem ở đâu đó đoạn video ngắn nói rằng những lời ngọt ngào của đàn ông trong và sau khi ân ái đều không đáng tin, nhưng hình như cậu đã quên mất rồi.
Cậu mệt đến mức chỉ muốn ngủ ngay nhưng vẫn cố gắng mở mắt nhìn Sầm Chi Hành.
Sầm Chi Hành cúi xuống, hôn lên nốt ruồi nhạt màu trên chóp mũi cậu: \”Vợ yêu đang nhìn gì thế?\”
\”Những gì anh vừa nói có tính không?\” Quý Vũ mơ màng hỏi.
Sầm Chi Hành sững lại vài giây, như hiểu được ý của Quý Vũ, đôi mắt hẹp dài nguy hiểm nhìn cậu: \”Chẳng lẽ còn chưa đủ sao?\”
Vốn dĩ Quý Vũ đang lơ mơ sắp ngủ, nhìn khẩu hình anh nói thì bỗng chốc tỉnh táo hơn hẳn: \”Anh… anh đừng nói bậy… Ưm…\” Giọng nói cậu khàn đặc, tất cả đều là lỗi của Sầm Chi Hành.
Cổ đột nhiên đau nhói, Sầm Chi Hành không chút nương tay mà cắn cậu, để lại trên đó một dấu răng rõ rệt.
Sầm Chi Hành lấy bộ xử lý âm thanh trên đầu giường đeo cho cậu, giọng nói dịu dàng vang lên trong đầu cậu:
\”Vợ ơi, anh yêu em~\”
\”Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.\”
\”…\”
Sầm Chi Hành lặp lại những lời ngọt ngào vừa nãy, làm tai Quý Vũ đỏ bừng. Cậu rúc vào lòng người đàn ông, tìm một vị trí thoải mái để gối đầu lên đó.
Cơn buồn ngủ ập đến, Quý Vũ vốn rất mệt nên chẳng mấy chốc cậu đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Sầm Chi Hành nhẹ nhàng vuốt tóc cậu, anh trầm giọng nói: \”Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, mãi mãi là mãi mãi, chúng ta sẽ không bao giờ chán nhau đâu.\”
Tim Quý Vũ khẽ rung lên, cậu biết Sầm Chi Hành đang trả lời câu hỏi tối qua của mình… Nhưng mi mắt cậu nặng trĩu, dù có cố gắng đến mấy nhưng vẫn không mở ra được.
Sầm Chi Hành nhẹ nhàng tháo bộ xử lý âm thanh ra để Quý Vũ hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.
Cậu thật sự quá mệt mỏi… tất cả đều tại Sầm Chi Hành…
(truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Trong mơ, cậu lại mơ thấy Sầm Chi Hành.
Giấc mơ ban đầu mang sắc thái ấm áp, nhẹ nhàng. Hai người cùng nhau trở về rừng mơ ở trấn Miên Trúc hái quả. Trời trong mây trắng, rượu mơ vừa ủ thơm ngọt.
Cậu uống say rồi ngã vào vòng tay mềm mại như bông. Nhưng chỉ trong chớp mắt, thế giới bỗng chốc tối sầm, mây đen che lấp mặt trời, cơn mưa lớn bất ngờ ập đến.
Chẳng kịp tìm nơi trú mưa, cơn bão dữ dội cuốn trôi tất cả. Những cây mơ bị gió quật ngã nghiêng, còn bọn họ thì rơi xuống mặt biển lạnh giá.
Trên biển, sóng gió càng thêm khắc nghiệt. Không có thuyền cứu hộ, không có bè gỗ, cậu không biết bơi, là Sầm Chi Hành cố nâng cậu lên nhưng tất cả chỉ như muối bỏ bể…