Chương 68: \”Tiểu Vũ\”
Quý Vũ rất chú tâm vào kỳ thi cuối kỳ, mỗi tối livestream cậu đều nghỉ sớm hơn nửa tiếng, còn thường xuyên đi ngủ sớm để dậy sớm học bài.
Cậu bận rộn ôn thi, còn Sầm Chi Hành cũng bận rộn chuẩn bị cho triển lãm tranh mới, việc chọn tranh và sắp xếp phòng triển lãm đều cần anh phải giám sát kiểm tra, sáng sớm anh không thể ngủ nướng nên thức dậy cùng Quý Vũ.
Những buổi sáng có công việc cần làm thì tâm trạng của Sầm Chi Hành sẽ không quá tồi tệ, Quý Vũ chỉ cần dỗ dành một chút là được.
Quý Vũ cảm thấy rất vui khi dỗ dành anh, cả hai đều muốn như vậy, một người tình nguyện làm, một người tình nguyện nhận.
Trên đường đến studio cùng với Sầm Chi Hành, Quý Vũ luôn ôm sách chuyên ngành để học, thỉnh thoảng cậu lẩm bẩm những thuật ngữ chuyên môn bằng giọng nói mềm mại của mình nên nghe rất dễ buồn ngủ.
Nếu không phải đang lái xe thì Sầm Chi Hành cũng muốn ngủ gục tới nơi, vì thế anh hạ cửa sổ xe, châm một điếu thuốc để tỉnh táo hơn, anh lén lút mở điện thoại ghi lại một đoạn video rồi đặt tên là \”Âm thanh dỗ ngủ của vợ\”.
Quý Vũ ngửi thấy mùi thuốc lá, cậu ngẩng đầu nhìn anh, cậu không ghét mùi thuốc lá nhưng hơi lo lắng.
\”Anh, sao vậy?\” Trước đây, chỉ khi nào Sầm Chi Hành không vui thì anh mới hút thuốc.
Chỉ bằng một cái nhìn là Sầm Chi Hành đã có thể nhìn thấu suy nghĩ của Quý Vũ, anh cười nói: \”Không phải không vui, chỉ là hơi mệt thôi, hút thuốc cho tỉnh táo.\”
Một lúc sau, Sầm Chi Hành lại nói: \”Giọng em khi học bài rất dễ gây buồn ngủ.\”
\”À… vậy em sẽ nói nhỏ hơn.\”
\”Vậy thì điếu thuốc này của anh vô ích rồi.\” Sầm Chi Hành đùa cợt: \”Học gì thì cứ học đi.\”
Studio Quang Ảnh bây giờ rất lộn xộn, người đến người đi, có người dựng cảnh, có người xem tranh, âm thanh ồn ào rất nhộn nhịp.
Môi trường ồn ào truyền hết âm thanh lộn xộn vào bộ xử lý âm thanh của Quý Vũ, điều này làm tai cậu hơi đau, cậu chào Sầm Chi Hành rồi trốn vào phòng nhỏ trong văn phòng.
Đây là nơi nghỉ ngơi tạm thời của Sầm Chi Hành, lần trước anh đã kéo cậu đến đây một lần.
Phòng nghỉ có cách âm tốt, tiếng cậu lẩm bẩm không bị ai nghe thấy.
Cậu xua đi những suy nghĩ linh tinh trong đầu, tính toán thời gian rồi ôn hai chương còn lại.
Sau đó, Sầm Chi Hành mở cửa bước vào, còn mang cho cậu một phần bánh bao chiên nóng hổi.
Quý Vũ ngồi xuống thì thấp hơn một chút, má cậu vừa đủ để chạm vào eo của Sầm Chi Hành, anh ôm cậu vào lòng xoa xoa, để cậu ngẩng đầu nhìn anh.
\”Anh, anh ăn chưa đó?\”
Sầm Chi Hành nói dối rất tự nhiên: \”Ăn rồi.\”
\”Em tự học đi, anh làm việc xong sẽ đến tìm em nhé.\”
\”Vâng.\”
(truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là reup!)