[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh – Chương 37 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh - Chương 37

Chương 37: Không được yêu đương

Cuối cùng, cậu cũng báo cảnh sát.

Sầm Chi Hành đi taxi đến, ban giám hiệu trường có thể ngăn Quý Vũ không báo cảnh sát nhưng không thể ngăn được Sầm Chi Hành, anh là người giám hộ của cậu.

Ngoài trời không biết đã mưa từ lúc nào, những giọt mưa nhẹ nhàng gõ vào cửa sổ, gió lạnh từ khe cửa thổi vào khiến khuôn mặt cậu càng cảm thấy tê dại.

Sầm Chi Hành không chào hỏi ban giám hiệu trường, chỉ nói một \”Ở đây hơi ồn\” rồi lạnh lùng bế Quý Vũ sang phòng họp bên cạnh.

Phòng họp khá vắng vẻ, không khí lạnh lẽo xâm nhập vào, Sầm Chi Hành tháo khăn quàng cổ xuống quấn lên cho Quý Vũ. Khăn còn thoảng mùi nước hoa nhẹ và hơi ấm quen thuộc. Quý Vũ theo bản năng nghiêng mặt cọ nhẹ vào, cậu vô tình cọ phải ngón tay Sầm Chi Hành.

Cả hai người ai nấy cũng giật mình, vài giây sau lại trở về như bình thường.

Quý Vũ mặc áo khoác lông trắng mà Sầm Chi Hành đã mua cho mình, vì dính đất cát nên trông có hơi bẩn, lúc vừa rồi rửa tay cũng không giúp gì nhiều.

Cậu rúc vào trong khăn quàng mà chính Sầm Chi Hành đã đòi cậu đan cho, mắt cậu nhìn xuống một mảng nhỏ dưới sàn nhà, cậu cứ thẩn thờ như vậy cho đến khi Sầm Chi Hành cầm hộp thuốc rồi lắc lắc trước mặt cậu.

\”Sau này có thể sẽ phải đi làm biên bản tại đồn cảnh sát, tôi sẽ đi cùng em, đừng quá lo lắng.\”

Sầm Chi Hành để hộp thuốc xuống đất, anh quỳ một chân trước mặt Quý Vũ. Quý Vũ bị giật mình, cậu theo bản năng muốn ngồi dậy nhưng bị Sầm Chi Hành giữ lại.

Sầm Chi Hành lạnh lùng nói: \”Đừng động đậy.\”

Mắt cá chân cậu được Sầm Chi Hành nâng lên đặt trên đầu gối đang khụy xuống, ống quần được cuộn lên, chỗ sưng tím đã lan ra một mảng lớn.

\”Vì sao không mặc quần áo dày? Không sợ lạnh à?\”

\”Chẳng lạnh nữa… Em cũng không nghĩ họ sẽ gây sự với em…\” Quý Vũ cảm thấy nơi Sầm Chi Hành xoa bóp có hơi ngứa, cậu theo bản năng muốn rút chân ra nhưng lại bị anh giữ chặt lấy.

Mắt cá chân của Quý Vũ thật sự rất đẹp, khớp xương nhỏ gọn, đường nét sắc sảo tạo nên những đường cong mềm mại, thanh thoát.

Quý Vũ xấu hổ rụt cổ vào trong khăn, chỉ lộ ra đôi mắt, cậu rầu rĩ nói: \”Trông thì có hơi đáng sự nhưng thật ra không đau đâu… A!\”

Sầm Chi Hành xịt thuốc lên chỗ bầm tím, anh xoa nhẹ vài lần, Quý Vũ nghiến răng la lên một tiếng.

Sầm Chi Hành cười nhẹ, anh nhìn vào đôi mắt mờ mịt của Quý Vũ nhưng nụ cười lại biến mất.

\”Đau rồi?\”

Quý Vũ ưm một tiếng rồi không nói gì.

Cuối cùng, Sầm Chi Hành không nỡ làm mạnh tay, xịt thuốc xong, anh không tiếp tục xoa nữa mà lấy hai chai thuốc mới đưa cho Quý Vũ: \”Nếu không xoa tan máu bầm thì vết thương sẽ lâu lành, em về nhà xịt thuốc nhiều vào.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.