Chương 36: Mắt đền mắt, răng đền răng
Cảnh gặp lại Tưởng Thức Quân không đáng sợ như Quý Vũ tưởng tượng.
Sân thượng có tầm nhìn rất tốt, gió nhẹ, ánh nắng vàng, tấm chăn trắng mà cô lao công phơi bay trong gió. Tưởng Thức Quân đứng ở góc không có ánh sáng, nó đang hút thuốc, bên cạnh là Cương Tử và người bạn cùng lớp.
Bạch Mẫn Mẫn cũng ở đó, cô rụt rè đứng đối diện với ba người.
Quý Vũ nhíu mày, cậu chợt hiểu ra mọi chuyện, cậu bước nhanh tới đứng chắn trước Bạch Mẫn Mẫn rồi quát lớn: \”Tưởng Thức Quân, bắt nạt người khác thú vị lắm à?\”
Tưởng Thức Quân cười khẩy, nó dập điếu thuốc vào tường, lấy tay xoa xoa tai rồi nói khẩy với Cương Tử bên cạnh: \”Mày nói xem, thằng nhóc câm này nói chuyện nghe cũng hay đấy nhỉ.\”
Nói xong, Tưởng Thức Quân quay lại nhìn Quý Vũ, nó hất cằm lên: \”Gọi thêm mấy câu nữa xem?\”
Quý Vũ im lặng, Bạch Mẫn Mẫn đứng đằng sau thở dốc, lặng lẽ nắm lấy vạt áo cậu.
\”Thả Bạch Mẫn Mẫn đi, mấy người muốn làm gì cũng được.\”
Lực nắm ở vạt áo càng mạnh, Quý Vũ dẫn Bạch Mẫn Mẫn đến cửa sân thượng rồi đẩy cô ra ngoài qua khe cửa.
Bạch Mẫn Mẫn: \”Quý Vũ! Cậu làm gì đấy!? Mình đi gọi người đến!\”
Quý Vũ lắc đầu: \”Đợi mười phút nữa rồi tìm giáo viên.\”
Nói xong, không đợi Bạch Mẫn Mẫn hỏi tiếp, cậu đóng sầm cửa sân thượng lại.
Tưởng Thức Quần vừa dập tắt điếu thuốc, giờ đang lau bụi trên tường, nó ngỗ nghịch đi tới. Quý Vũ giờ đã cao gần bằng Tưởng Thức Quân, hai người gần như đứng ngang tầm nhau.
Quý Vũ cố gắng bình tĩnh, cậu liếc mắt nhìn đối phương, trong đầu không ngừng nhớ lại hình ảnh của buổi huấn luyện ngôn ngữ.
Khi bụi dính vào mặt, Quý Vũ đột nhiên nắm lấy tay Tưởng Thức Quân, hai người đối diện vài giây. Tưởng Thức Quân không hiểu sao lại thấy sợ hãi, nó phải mất một lúc mới hoàn hồn: \”Mày nói gì cơ?\”
Quý Vũ: \”Đủ tuổi chưa?\”
\”Chắc chắn là đủ rồi.\” Tưởng Thức Quân cố tỏ ra bình tĩnh.
Quý Vũ lại quay sang nhìn Cương Tử: \”Còn cậu? Đủ tuổi chưa?\”
Ánh mắt này không biết sao lại chọc giận Cương Tử, lòng nó đầy giận dữ, nó tức giận cầm viên gạch đá trên đất, bước nhanh về phía Quý Vũ, gầm lên: \”Mày lo chuyện bao đồng quá nhỉ, con mẹ mày, đừng giả bộ nữa, tao sẽ cho mày ăn gạch!\”
Tim Quý Vũ đập mạnh một cái, yết hầu cậu lăn nhẹ rồi siết chặt tay lại.
Bỗng dưng, cậu nhận ra mình không hề thờ ơ. Những đêm khó ngủ, cậu đã nhiều lần tưởng tượng rằng những kẻ từng ức hiếp mình sẽ không thể dễ dàng thoát được, mắt đền mắt, răng đền răng…
Cậu cầm lấy điện thoại qua lớp vải áo, cảm xúc hỗn loạn của Quý Vũ dần dịu lại.
Không được, không được, ít nhất phải để họ ra tay trước.