Chương 35: Thằng nhóc câm
Quý Vũ khi say nói rất nhiều, Sầm Chi Hành trước đây đã từng trải qua rồi.
Lúc đó, Quý Vũ vẫn chưa thực hiện phẫu thuật cấy ốc tai, chưa học nói, nhưng chỉ nhờ hơi men là cậu cũng có thể nói không ngừng.
Bây giờ đã học nói rồi, càng không thể tưởng tượng nổi, cậu cầm điện thoại kể hết mọi chuyện ở lớp, có lẽ do tác dụng của rượu nên Quý Vũ chẳng còn quan tâm đến việc phát âm, cứ lắp bắp nói liên tục, cũng không quan tâm là mình nói có đúng hay không, khiến Sầm Chi Hành có hơi choáng, anh phải cố gắng phân biệt xem Quý Vũ đang nói gì.
Trong đó, Bạch Mẫn Mẫn xuất hiện nhiều nhất.
Sầm Chi Hành biết cô nhóc, đó là bạn cùng bàn của Quý Vũ, cậu rất thường nhắc đến cô.
Máy ảnh đôi lúc lắc lư, làm cho người đối diện nhìn không rõ, phải mất một lúc camera mới ổn định lại, hình ảnh xuất hiện là khuôn mặt ửng đỏ mơ màng của Quý Vũ.
Sầm Chi Hành đứng dậy đi ra ban công châm một điếu thuốc.
Dường như nghe thấy được tiếng bật lửa ma sát nên Quý Vũ ngừng nói, cậu mở mắt nhìn anh.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Quý Vũ cười khẽ, dáng vẻ trông rất ngốc nghếch.
Sầm Chi Hành phà làn khói mỏng ra ngoài, ánh mắt như bị mờ đi, anh đột nhiên hỏi: \”Tiểu Vũ, em thích Bạch Mẫn Mẫn à?\”
Quý Vũ đờ người ra, hơi nóng từ cổ lan tỏa lên mặt, cậu đưa tay sờ mũi mơ màng phản bác: \”À… thầy cô nói học sinh trung học không được yêu đương.\”
\”Thế à.\” Sầm Chi Hành nhoẻn miệng cười: \”Vậy sau này thì sao?\”
Sau này… Quý Vũ áp tay lên trán, cậu nghĩ về tương lai rất đơn giản, hình như cậu vốn dĩ là một người không có lý tưởng quá lớn, chỉ là một người bình thường mà thôi.
\”Sau này… em muốn thi vào trường ở Giang Thành, như vậy có phải mỗi ngày đều gặp được anh Hành không?\”
\”Vậy nếu em thi không đỗ thì sao… thành tích của em kém lắm.\”
Quý Vũ cúi mặt, tâm trạng buồn bã chỉ vài giây rồi ngủ quên mất.
Máy quay lắc lư rồi dừng lại trên trần nhà phòng của Quý Vũ, Sầm Chi Hành dập tắt điếu thuốc, điện thoại phát ra tiếng thở đều đều.
Anh nghiêng tai nghe một lúc, biểu cảm trong bóng tối có hơi khó đoán, một lúc lâu anh mới đứng dậy cúp cuộc gọi.
(truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là reup!)
Sau Tết, thời tiết vẫn còn lạnh, Quý Vũ tranh thủ lúc rảnh rỗi đan cho ông nội miếng bảo vệ đầu gối, kỹ thuật này cậu học từ dì Lý, lần đầu tiên đan còn hơi vụng về, mũi chỉ không đều, nhưng ông Quý rất thích, ngày nào cũng mang.
Một lần cậu tình cờ nói chuyện với Sầm Chi Hành về miếng bảo vệ đầu gối, ai ngờ người trước đó còn đáp lại từng câu từng chữ lại đột nhiên im bặt, màn hình hiện lên bốn chữ \”Đối phương đang nhập…\” vài giây nhưng không có tin nhắn nào gửi đến.