Chương 32: \”Em không phải.\”
Tiếng gõ cửa phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng. Sầm Chi Hành hoàn hồn nhìn điện thoại thì thấy thông báo tin nhắn mới — bánh kem và đồ ăn anh đặt đã được giao đến.
Anh tiện tay vò nhẹ mái tóc Quý Vũ rồi nói: \”Đừng nghe hắn nói nhảm, em không phải.\” Nói xong, Sầm Chi Hành thở dài.
Từ \”đồng tính\” nghe chẳng mấy dễ chịu với người bình thường, giờ đây lại càng khó giải thích.
Quý Vũ như tờ giấy trắng, đến yêu đương khác giới còn chưa từng trải thì nói gì đến những chuyện này.
Sầm Chi Hành không nói thêm gì nữa, anh chỉ ra ngoài lấy đồ mang vào. Ánh mắt của Quý Vũ vẫn luôn dõi theo anh, mãi một lúc sau cậu mới đứng dậy định giúp anh nhưng lại bị anh chặn lại: \”Em ngồi yên đi.\”
Quý Vũ không ngồi, cậu lặng lẽ đi theo sau anh, nắm lấy vạt áo anh.
Có lẽ vì là sinh nhật của cậu nên Sầm Chi Hành đã mua rất nhiều thứ: đồ ăn sẵn, đồ ăn vặt, kẹo, có cả bánh kem nữa. Anh tiện tay bóc một gói kẹo Đại Bạch Thố, lột lớp giấy bọc rồi nhét một viên vào miệng Quý Vũ.
Ngọt quá.
Đợi viên kẹo tan ra, Quý Vũ lại kéo tay áo Sầm Chi Hành, cậu làm ngôn ngữ ký hiệu: [Em muốn tắm.]
Bình thường Quý Vũ tắm rất nhanh, nhưng lần này cậu đã ở trong đó gần cả tiếng đồng hồ. Sầm Chi Hành đứng ngoài gõ cửa ba lần, nhưng Quý Vũ không đeo bộ xử lý âm thanh nên chẳng nghe thấy gì.
Sinh nhật năm nay đúng là quá tệ. Từ lúc rời khỏi trung tâm ngôn ngữ, trạng thái của Quý Vũ đã trở nên bơ phờ. Dòng nước xối lúc tắm dường như càng làm những cảm giác khó chịu trên cơ thể cậu trở nên rõ ràng hơn, cậu muốn nôn.
Tiếng nước chảy đã ngừng từ lâu, nhưng Quý Vũ vẫn chưa ra. Sầm Chi Hành lo sẽ xảy ra chuyện gì nên quyết định mở cửa vào xem.
Trong không gian ngập hơi nước, Sầm Chi Hành nhìn rõ đôi mắt đỏ hoe của Quý Vũ. Mặt cậu đỏ, cổ đỏ, cả đôi chân trần cũng đỏ bừng. Cậu đang ra sức kỳ cọ cơ thể.
Sầm Chi Hành nhìn Quý Vũ, lông mày anh nhíu chặt, trong lòng hối hận vì để cậu tự đi tắm. Anh vừa mới dỗ dành xong, vậy mà không biết cậu lại nghĩ gì mà khiến cảm xúc trở nên bất ổn như vậy.
Anh cầm bộ đồ ngủ bên cạnh khoác lên người Quý Vũ. Lúc vải chạm vào da, Quý Vũ mới nhận ra là có người ở gần, cơ thể cậu giật nảy lên, nhưng rồi bị Sầm Chi Hành kéo vào lòng.
Bây giờ Sầm Chi Hành mới phát hiện miếng băng chống thấm trên vết thương ở góc hàm của Quý Vũ đã bị cọ đến nhăn nhúm.
Anh bế Quý Vũ về phòng ngủ, tiết trời tháng sáu không lạnh, nhưng để chân trần đón gió vẫn dễ cảm. Sầm Chi Hành kéo tấm chăn mỏng đắp lên người Quý Vũ, anh ngồi đối diện ôm cậu vào lòng rồi sát trùng lại vết thương.
Vết xước đã đóng vảy, nhưng bị nước làm mềm ra, trông có hơi đáng sợ.
Quý Vũ như con búp bê gỗ để mặc anh xoay trở mà không hề động đậy. Sầm Chi Hành hỏi: \”Đói không?\” Quý Vũ lắc đầu. Bôi thuốc xong, cậu gục đầu rúc vào lòng Sầm Chi Hành.