Chương 31: Đồng tính là gì
Gần trưa, Sầm Chi Hành lái xe tới đón Quý Vũ về nhà. Anh đến trước phòng tập nhưng không thấy người đâu.
Anh nhìn qua cửa sổ kính, sách vở vẫn còn bày trên bàn nhưng Quý Vũ và giáo viên huấn luyện ngôn ngữ đều không có mặt.
Trước đây chưa từng xảy ra chuyện như vậy, Sầm Chi Hành cau mày, anh lập tức gửi tin nhắn cho Quý Vũ. Trước giờ cậu luôn trả lời ngay, nhưng lần này đã gần hai phút vẫn không có hồi âm.
Xung quanh thỉnh thoảng có phụ huynh dẫn con mình tan học đi ngang, bóng người lố nhố nhưng chẳng thấy bóng dáng của Quý Vũ đâu.
Sắc mặt Sầm Chi Hành trầm xuống, sau khi hỏi lễ tân trực ở quầy, anh đi thẳng đến văn phòng của Đoàn Chúc. Vừa tới cửa, bỗng nhiên bên trong vang lên một tiếng \”rầm\” lớn, sau đó là âm thanh loảng xoảng của đồ vật bị vỡ.
Không suy nghĩ nhiều, Sầm Chi Hành đạp mạnh vào cánh cửa bị khóa, cú đạp mạnh đến nỗi cánh cửa va vào tường rồi bật lại.
Quý Vũ co người sát vào góc tường, cậu thở dốc dữ dội, gương mặt đỏ bừng nhưng đôi môi tái nhợt không có chút máu. Ánh mắt cậu găm chặt vào Đoàn Chúc, gã đang nằm trên sàn gần bàn, đầu bê bết máu. Tay Quý Vũ không ngừng chà mạnh cổ mình.
Sầm Chi Hành không khỏi sững người, anh lạnh lùng liếc nhìn đám người hiếu kỳ ngoài cửa rồi nhanh chóng đi vào đóng chặt cửa lại.
Sầm Chi Hành quan sát cậu từ đầu đến chân, quần áo trên người Quý Vũ vẫn chỉnh tề. Anh gọi cậu nhưng cậu không nghe rõ. Bây giờ cậu chỉ đeo bộ xử lý âm thanh ở một bên, bên còn lại cậu nắm chặt trong tay, sợ Đoàn Chúc giật mất.
Sầm Chi Hành đi vòng qua người đang nằm thoi thóp trên sàn, anh cẩn thận gỡ bàn tay trắng bệch đang siết chặt bộ xử lý âm thanh của Quý Vũ ra. Anh lau sạch mồ hôi lạnh còn sót lại trên máy rồi đeo lại cho cậu.
Đeo xong, Quý Vũ hơi nghiêng đầu sang một bên, lúc này Sầm Chi Hành mới phát hiện ở góc hàm bên trái của cậu có một vết rách dài bảy, tám centimet, máu từ từ chảy ra. Nhưng dường như Quý Vũ không cảm thấy đau, ánh mắt cậu vẫn dán chặt vào phía đối diện, thở dốc liên tục.
Sầm Chi Hành lấy khăn giấy ấn lên vết thương ở góc hàm của Quý Vũ, tay kia anh ôm chặt lấy cậu rồi vỗ nhẹ vào lưng giúp cậu bình tĩnh lại.
\”Đừng sợ, đừng sợ, anh Hành ở đây rồi.\” Anh vừa dỗ dành vừa tranh thủ liên lạc gọi người đến xử lý.
Mãi một lúc sau Quý Vũ mới thoát khỏi những suy nghĩ hỗn loạn, cậu ôm chặt lấy eo Sầm Chi Hành hít một hơi thật sâu. Mùi máu tanh đáng sợ dần bị hương thơm nhàn nhạt át đi.
Cậu mở mắt ra, sau đó đẩy người đàn ông ra, run rẩy làm ngôn ngữ ký hiệu:
[Đoàn… hắn… hắn sờ…]
Tay Quý Vũ dừng lại giữa không trung. Lửa giận trong người Sầm Chi Hành lập tức bừng lên, bàn tay đặt nhẹ trên vai cậu siết chặt hơn. Quý Vũ gượng gạo đổi cách nói:
[Em dùng chậu hoa… đập hắn rồi…]
Sầm Chi Hành tức đến mức không nói nên lời, nhưng anh vẫn phải chú ý đến Quý Vũ.