Chương 30: \”Anh ơi.\”
Đối với Quý Vũ, việc mở miệng nói chuyện trước mặt người khác không phải là việc dễ dàng, may mắn là huấn luyện viên ngôn ngữ không dữ, thấy cậu không muốn mở miệng thì ban đầu chỉ để cậu thổi khí luyện hơi.
Một tuần thử việc đã qua, Sầm Chi Hành hỏi cậu có muốn tiếp tục không, Quý Vũ cũng không phản đối.
Trong một tháng huấn luyện ngôn ngữ, mỗi ngày cứ lặp đi lặp lại, buổi sáng Sầm Chi Hành đưa cậu đến trung tâm huấn luyện, buổi trưa đón cậu về nhà, hoặc đưa cậu đến phòng làm việc nghỉ ngơi, cứ như thời còn đi học vậy.
Quý Vũ gặp trợ lý Dao Dao của studio Quang Ảnh, người từng vô tình nhận cuộc gọi của cậu, giọng nói trước kia cậu không nghe thấy trong điện thoại nay đã nghe rõ.
Quý Vũ đã đi cùng Sầm Chi Hành đến studio nhiều lần, Dao Dao cũng đã thân với cậu, Quý Vũ vừa đi theo sau Sầm Chi Hành đến cửa studio thì đã nghe thấy tiếng của Dao Dao: \”Cục cưng à~ Cuối cùng em cũng đến rồi!\”
Dù có nghe bao nhiêu lần đi nữa nhưng Quý Vũ vẫn không thể quen với cách gọi của Dao Dao. Cậu không thích chơi game online, cũng chưa từng ra nước ngoài. Khi bị cô ôm nhẹ một cái, cậu cảm thấy ngượng ngùng vô cùng, đôi tai bất giác đỏ lên.
\”Được rồi.\” Sầm Chi Hành giơ tay ngăn cậu lại.
Quý Vũ thở phào nhẹ nhõm, cậu đi theo Sầm Chi Hành vào văn phòng.
Thông thường, Sầm Chi Hành sẽ ngồi làm việc trước máy tính, còn Quý Vũ nghỉ trưa trong phòng nghỉ, thỉnh thoảng rảnh rỗi thì cả hai sẽ nằm trên giường nhỏ nghỉ trưa.
Có lúc Sầm Chi Hành phải tiếp khách đến xem tranh ở phòng triển lãm, khi ấy Quý Vũ sẽ ngồi chơi game trong phòng nghỉ, đợi Sầm Chi Hành xong việc rồi cùng về nhà.
Hôm nay có hơi đột xuất một chút, người đã hẹn đến xem tranh đột nhiên có việc nên đã đổi giờ, Sầm Chi Hành rảnh rỗi nên muốn đưa Quý Vũ về nhà.
Anh đẩy cửa phòng nghỉ ra, Quý Vũ trông có vẻ đang ngủ say, bộ xử lý âm thanh được tháo ra và đặt trong cái hộp nhỏ cạnh giường.
Sầm Chi Hành vốn không buồn ngủ, anh nhìn cậu một lúc cũng cảm thấy hơi buồn ngủ, thế là anh thay bộ đồ ngủ đã chuẩn bị sẵn trong phòng nghỉ rồi nằm xuống bên cạnh Quý Vũ, tay anh chạm vào tay Quý Vũ, ngực áp vào lưng cậu.
Thật ra Quý Vũ ngủ không quá sâu, cảm nhận được một luồng hơi lạnh áp vào mình, cậu mơ màng lật người, mở mắt nhìn anh, lẩm bẩm vài câu.
Âm thanh quá nhỏ, như là tiếng mèo ngáy ngủ, Sầm Chi Hành không nghe rõ, anh chỉ thấy Quý Vũ mơ màng nhìn anh rồi kéo chăn của mình qua phía anh, sau đó cậu chôn mặt vào ngực anh, ôm lấy tay anh rồi tiếp tục ngủ.
Bàn tay lạnh giá của Sầm Chi Hành dần được làm ấm lên.
Lúc cả hai thức giấc đã là 2 giờ chiều, Quý Vũ ngủ ở bên trong, sợ ép Sầm Chi Hành nên cậu tựa vào tường phía sau, nhưng lại bị Sầm Chi Hành ôm vào lòng.
Lúc này Quý Vũ không đeo bộ xử lý âm thanh, cậu không nghe thấy gì cả, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn môi của Sầm Chi Hành, cậu thấy anh nhắm mắt lại rồi nói: \”Ngủ thêm một chút nữa đi.\”