[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh – Chương 27 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh - Chương 27

Chương 27: \”Chỉ có người này thôi.\”

Sầm Chi Hành đến sớm hơn Quý Vũ tưởng tượng.

Trời còn tờ mờ sáng, Quý Vũ vừa nhào bột xong, mắt cậu nặng trĩu, cậu vừa rửa tay thì điện thoại rung lên, là tin nhắn từ anh Hành: [Đến cổng rồi, ra mở cửa.]

Đại Hoàng vẫy đuôi chạy nhanh ra cổng rồi lại chạy về cắn lấy góc quần của cậu kéo ra ngoài.

Quý Vũ ngơ ngác lau tay rồi chạy theo Đại Hoàng, cậu nhìn qua cổng sắt thấy Sầm Chi Hành mệt mỏi bước tới, trái tim cậu như một miếng bọt biển hút đầy nước, bắt đầu đập mạnh.

Cậu muốn mỉm cười ra hiệu vài câu như \”Không cần vội thế đâu\”, \”Anh có mệt không?\”, nhưng cuối cùng chỉ co ngón tay lại, mở khóa, kéo cửa sắt ra, lặng lẽ ôm lấy cánh tay của đối phương.

Cậu không nghe thấy, những tiếp xúc nhỏ nhặt thỉnh thoảng làm cậu thấy rất an tâm.

Sầm Chi Hành xoa đầu Quý Vũ mấy cái, anh ôm cậu đi vào sân thì nhìn thấy bột mì trên bàn.

\”Sáng nay làm món gì ăn vậy?\” Anh hỏi.

Quý Vũ ra hiệu: [Bánh bao hấp.]

Sầm Chi Hành cười một cái: \”Được rồi, tôi biết làm bột.\” Anh xắn tay áo lên rồi rửa tay ở bồn nước bên cạnh.

Quý Vũ muốn ngăn lại, nhưng bị anh dùng mu bàn tay chạm vào sống mũi: \”Đừng lề mề nữa, hấp xong rồi ngủ một giấc với tôi, tôi mệt quá.\”

Từ Giang Thành đến Miên Trúc mất khoảng bốn năm tiếng đi xe, Quý Vũ tính toán thời gian, chắc chắn là anh Hành vừa kết thúc cuộc gọi video xong liền lái xe đến, cả đêm không ngủ.

Hai mắt Quý Vũ cay cay, cậu cúi đầu chớp mắt, tay nhanh chóng nhào bột, cắt thành từng miếng, một nửa cho vào xửng hấp rồi ủ thêm mười phút, nửa còn lại dẹt ra cuốn hành lá thành cuộn rồi mới hấp tiếp.

Cậu muốn anh Hành ngủ sớm một chút, nên làm thật nhanh, đậy nắp xửng hấp, bật lửa, rồi vội vã đẩy Sầm Chi Hành vào trong nhà.

Phòng của Sầm Chi Hành luôn được Quý Vũ dọn dẹp định kỳ, tối qua khi biết anh Hành đến, cậu còn cố gắng bật dậy thay lại bộ ga giường mới. Giờ thì chỉ cần kéo chăn ra là có thể ngủ được ngay.

Quý Vũ quay lại kéo rèm cửa sổ cho kín, căn phòng trở nên tối mờ, rất dễ ngủ.

Sầm Chi Hành ngồi trên giường, anh vỗ vỗ vị trí bên cạnh, Quý Vũ do dự một lúc rồi vẫn đi đến ngồi xuống, tay cậu vô tình chạm vào tay anh.

Đôi mắt thích nghi với bóng tối dần dần có thể nhìn rõ, Quý Vũ quay đầu nhìn đôi môi đẹp của Sầm Chi Hành nhưng đối phương chưa nói gì thì cổ tay cậu đã thấy lành lạnh

Sầm Chi Hành nắm lấy tay cậu, anh xòe tay ra, viết lên lòng bàn tay cậu: [Muốn cấy ốc tai không?]

Quý Vũ ngây người một lúc rồi từ từ lắc đầu.

Cậu hiểu rõ ý anh, nếu cậu gật đầu, anh Hành chắc chắn sẽ lập tức đưa cậu tới Giang Thành làm phẫu thuật.

Nhưng cậu không muốn như vậy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.