Chương 24: Ốc tai điện tử
Sầm Chi Hành không biết nấu ăn. Mấy ngày nay anh đều dẫn Quý Vũ ra ngoài chơi, tiện thể ăn ở ngoài luôn.
Đồ ăn ở Giang Thành hơi nhạt, Sầm Chi Hành sợ Quý Vũ không quen nên hôm nay đặc biệt chọn một quán lẩu.
Vừa mới vào quán, anh chỉ mới quay đầu đi một cái là Quý Vũ đã biến mất. Tim Sầm Chi Hành chợt thót lại, bỗng trong đầu anh hiện ra hàng loạt tình huống xấu, anh vội vàng nhìn quanh. Thấy Quý Vũ đứng thẫn thờ trước cửa quán, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Trước cửa quán dán thông báo tuyển nhân viên phục vụ, yêu cầu làm việc cẩn thận, sức khỏe tốt, lương tháng từ bốn đến năm nghìn tệ, mỗi tháng nghỉ bốn ngày.
Quý Vũ đứng ngẩn người nhìn nó một lúc, lương phục vụ ở nhà hàng Giang Thành cao đến vậy sao. Tiền cậu và ông nội kiếm được mỗi tháng từ việc khắc gỗ cũng chỉ bằng chừng đó, mà còn phải có đầu mối nhận đơn hàng mới được.
Cậu còn chưa kịp nghĩ thông thì bỗng thấy vai mình trĩu nặng. Ra là bàn tay của Sầm Chi Hành nhẹ nhàng đặt lên vai cậu, anh nhìn vào tờ thông báo tuyển dụng. Anh không tỏ vẻ khinh thường khi thấy Quý Vũ có vẻ ngưỡng mộ công việc phục vụ mà chỉ bình thản cúi đầu hỏi: \”Tiểu Vũ muốn tìm việc không?\”
Quý Vũ ngập ngừng gật đầu rồi lại thất vọng cúi đầu.
Cậu nghĩ, chắc chẳng quán nào chịu nhận người khiếm thính đâu, hơn nữa ngoài việc khắc gỗ ra cậu không biết làm gì khác.
Nhìn thấy dáng vẻ u sầu ấy của cậu, lòng Sầm Chi Hành nhói lên. Anh siết nhẹ vai cậu rồi đưa cậu vào phòng riêng ngồi. Phòng khá lớn, hai người ngồi sát nhau, ánh sáng ấm áp khiến biểu cảm của Sầm Chi Hành càng trở nên dịu dàng.
Sầm Chi Hành chống tay lên bàn, anh chống tay lên một bên má, hơi nghiêng đầu nhìn Quý Vũ đang ngồi bên cạnh. Nhìn đến khi cậu bắt đầu lúng túng, anh mới khẽ mấp máy môi:
\”Tóc hơi rối rồi.\”
Quý Vũ hiểu ý, cậu đứng lên đi ra sau Sầm Chi Hành, cậu lấy dây thun buộc tay đang đeo trên tay ra giúp anh buộc tóc lại.
Dạo gần đây Sầm Chi Hành đều bảo cậu buộc tóc giúp. Ban đầu cậu còn vụng về, giờ đã quen tay, lúc nào trên tay cũng đeo dây thun buộc tóc, dần thành thói quen.
Thật ra tóc của anh không dài, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc ăn uống, nhưng Quý Vũ không dám nói.
Ánh mắt lướt qua màn hình điện thoại của Sầm Chi Hành, hình như là giao diện WeChat, anh đang nhắn tin với ai đó. Cậu không nhìn lén nhìn điện thoại của anh, chỉ ngoan ngoãn trở lại chỗ ngồi.
Sầm Chi Hành nhắn tin xong thì đặt điện thoại sang một bên rồi lại nhìn cậu.
Quý Vũ thấy bản thân như bị anh nhìn thấu từ trong ra ngoài. Sầm Chi Hành chậm rãi mở lời: \”Kỹ thuật khắc gỗ của Tiểu Vũ rất tốt. Đã từng nghĩ đến việc làm những công việc liên quan chưa?\”
Quý Vũ ngơ ngác gật đầu. Hiện tại cậu và ông nội đang nhận đơn hàng, chắc cũng được xem là công việc có liên quan. Ngoài ra, cậu không biết thêm gì nữa.