Chương 23: \”Đầu gối có đau không?\”
Trên đường về nhà, Quý Vũ không kiềm được cơn buồn ngủ, đầu cậu nghiêng sang một bên tựa vào cửa kính xe ngủ thiếp đi, nhưng giấc ngủ không được yên cho lắm.
Sầm Chi Hành giảm tốc độ, anh lái xe vào bãi đỗ dưới tầng hầm rồi nhẹ nhàng mở cửa xe, nhưng vẫn làm Quý Vũ tỉnh giấc.
Bãi xe tối đen như mực, chỉ có một khoảng nhỏ phía trước được đèn xe chiếu sáng.
Quý Vũ có hơi căng thẳng, khi cậu nhìn thấy gương mặt của Sầm Chi Hành thì trái tim mới thả lỏng, nhưng tay cậu vẫn lén nắm lấy tay áo anh.
Sầm Chi Hành khựng lại, anh bất chợt nhớ đến lần đầu hai người gặp nhau, khi đó cũng là buổi tối, cậu run rẩy co rúm người lại. Anh xoay tay nắm lấy cổ tay cậu, tay kia mở điện thoại bấm vài cái, một loạt đèn trong bãi xe sáng lên, chiếu sáng những chiếc xe được xếp gọn gàng.
Ánh sáng làm nỗi sợ bóng tối của cậu giảm đi. Quý Vũ trong lòng trầm trồ, cậu nghĩ thầm: Thành phố nhiều người giàu thật.
Mãi cho đến khi bước theo Sầm Chi Hành vào thang máy lên lầu, cậu mới từ từ nhận ra, những chiếc xe dưới kia hình như đều là của anh Hành.
Sầm Chi Hành dẫn cậu vào một căn phòng trên tầng hai, anh lấy trong tủ ra một bộ đồ ngủ và đồ lót rồi dẫn cậu vào phòng tắm, chỉ cho cậu cách điều chỉnh nhiệt độ nước, lọ nào là sữa tắm, lọ nào là dầu gội.
Quý Vũ đột nhiên cảm thấy mọi thứ cứ như một giấc mơ vậy. Từ ánh đèn vàng ấm áp trong phòng tắm, đến Sầm Chi Hành nhẹ nhàng treo bộ đồ ngủ lên giá, hay thậm chí là căn biệt thự bốn tầng sang trọng, với vườn và gara rộng rãi.
\”Đang nghĩ gì vậy? Buồn ngủ đến ngốc luôn à?\” Sầm Chi Hành hỏi.
Quý Vũ lắc đầu. Trong khoảnh khắc đó, cậu bỗng cảm thấy mình và Sầm Chi Hành cách nhau một khoảng rất xa, xa hơn cả khoảng cách từ thị trấn Miên Trúc đến Giang Thành.
Ở đây, bình nóng lạnh không cần phải chờ một phút mới có nước nóng, bật mấy sưởi lên rồi tắm sẽ không lạnh nữa.
Quý Vũ cúi đầu, cậu để dòng nước chảy dọc cơ thể, tâm trí rối bời không thôi.
Tắm xong, cậu tiện tay giặt luôn quần áo bẩn vừa thay ra, vắt khô rồi mang ra ngoài, bất ngờ cậu chạm phải Sầm Chi Hành đang ngồi trước bàn làm việc.
Anh nhìn đống quần áo ướt rồi nhanh chóng quay đi, Quý Vũ chợt cảm thấy lúng túng.
Sầm Chi Hành thở dài, anh đứng lên vẫy tay gọi cậu lại gần. Anh giúp chỉnh lại cổ áo vốn không ngay ngắn rồi cười nói: \”Không ngờ em đã cao thế này rồi, lúc mua quần ngủ chọn nhầm nên ống quần hơi ngắn.\”
Quý Vũ lắc đầu: [Không ngắn lắm, mặc tạm vẫn được ạ.]
Sầm Chi Hành lấy quần áo ướt trong tay cậu sau đó mang ra ban công phơi. Quý Vũ đứng trơ trọi bên cạnh nhìn anh, lòng cậu bồn chồn chẳng biết làm gì.
Sầm Chi Hành vừa quay người lại đã suýt va vào cậu, anh phải lùi lại nửa bước. Nhìn một hồi là anh biết ngay cậu nhóc này lại đang nghĩ ngợi lung tung.