[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh – Chương 22 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh - Chương 22

Chương 22: Người tốt nhất trên đời

Tháng ba, Sầm Chi Hành nhắn tin bảo gần đây anh khá rảnh rỗi, sẽ đưa Quý Vũ đến Giang Thành chơi.

Quý Vũ từ nhỏ đến lớn chưa từng đi xa nhà, cậu vừa lo lắng vừa phấn khích, đến mức đêm trước ngày khởi hành cậu không ngủ được, nửa đêm còn dậy kiểm tra lại ba lô.

Tiền mặt, chứng minh nhân dân, quần áo để thay, điện thoại, cục sạc và một hũ rượu mơ ngâm từ tháng 5 năm ngoái cùng ít ô mai làm vào ngày sinh nhật.

Sáng hôm sau, trời vừa tảng sáng là Quý Vũ đã thức giấc, sau khi làm bữa sáng xong cậu còn tiện tay tắm cho Đại Hoàng.

Cậu không chắc khi nào Sầm Chi Hành đến, sợ nhắn tin sẽ làm phiền anh lái xe, nên cậu cứ thế chờ đợi. Dù bận rộn nhưng cậu vẫn để điện thoại trong túi áo để khi nào có tin nhắn sẽ cảm nhận được ngay.

Hơn 10 giờ, tin nhắn từ phía bên kia gửi đến:

[Nhớ mang chứng minh nhân dân. Tôi sắp tới rồi, cứ đợi trong sân.]

Quý Vũ kiểm tra lại đồ đạc trong ba lô rồi trả lời: [Đợi anh.]

Chờ một lúc mà không thấy tin nhắn khác, Quý Vũ mới tắt màn hình điện thoại, cậu vuốt ve bộ lông mềm sạch sẽ của Đại Hoàng rồi đi qua đi lại trong sân, trong lòng bỗng nhiên căng thẳng khó tả.

Đã hơn nửa năm cậu không gặp anh Hành, trên WeChat cũng thỉnh thoảng mới nói chuyện. Chỉ có đêm giao thừa là được nhìn mặt anh, cậu thật sự rất nhớ, nhưng cũng lo lắng không kém. Cậu lo rằng thời gian xa cách quá lâu, hai người sẽ trở nên xa lạ.

Ông nội đi tới vỗ vai cậu. Trước đây, ông thường xoa đầu cậu, nhưng giờ Quý Vũ đã cao hơn rồi nên ông không với tới nữa. Cậu lập tức cúi người xuống, ông bật cười, trìu mến xoa đầu cậu.

\”Đi chơi thì phải nghe lời anh Hành.\”

Quý Vũ trả lời: [Con biết rồi ạ!]

Cậu ngừng một chút rồi hỏi: [Ông nội, ông thật sự không đi sao?]

\”Ôi chao, ông già rồi, không muốn đi đâu xa nữa.\”

Quý Vũ còn định nói thêm nhưng ông nội hất cằm về phía sau cậu.

Cậu quay đầu lại, nhìn thấy anh Hành đã đến, anh đang đứng ngoài sân mỉm cười nhìn cậu.

Cậu vội chạy ra mở cổng, Đại Hoàng cũng hớn hở vẫy đuôi, muốn tiến đến cọ cọ vào chân Sầm Chi Hành. Quý Vũ sợ anh không vui nên kéo Đại Hoàng lại, cậu làm ngôn ngữ ký hiệu:

[Chào buổi sáng, anh Hành! Biết anh sắp đến nên sáng nay em đã tắm cho Đại Hoàng rồi.]

Sầm Chi Hành gật đầu, Đại Hoàng cuối cùng cũng được như ý, nó vẫy đuôi cọ vào chân anh.

Quý Vũ thấy hơi ghen tị với Đại Hoàng. Động vật không có khái niệm xa cách, người mà chúng thích trở về thì chúng liền nhào đến vẫy đuôi.

Khi cậu còn đang hụt hẫng thì đầu cậu bỗng bị xoa nhẹ.

\”Tiểu Vũ cao lên rồi.\” Sầm Chi Hành mỉm cười dịu dàng, anh quan sát Quý Vũ rồi nhìn thấy hàng hộp sữa được xếp ngay ngắn trên bệ cửa sổ, anh nói: \”Xem ra em đã ngoan ngoãn, nghe lời hơn rồi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.