Chương 20: \”Ngày mai tôi phải về Giang Thành.\”
Sầm Chi Hành xắn tay áo theo phong tục địa phương, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh Quý Vũ, anh bắt chước cách cậu cắt mơ.
Lưỡi dao cắt chéo từ giữa theo hình chữ V, vặn quanh hạt quả, ấn nhẹ, vậy là một bông hoa nhỏ hình thành.
Là người ít vào bếp và không làm nghề điêu khắc gỗ, nên tay nghề Sầm Chi Hành không ổn cho lắm. Quý Vũ đã làm mẫu vài lần, còn trực tiếp cầm tay chỉ việc nhưng anh vẫn không làm được.
Cuối cùng, dù Sầm Chi Hành cắt hỏng mấy quả mơ nhưng cũng không bị bỏ phí, Quý Vũ cho chúng vào một cái hũ nhỏ, phủ đường phèn vàng lên để ngâm, ghi ngày tháng lên nhãn: 17/06/2015.
Quý Vũ chớp mắt nhìn anh, rồi viết giấy đưa cho anh: \”Hai tháng nữa là có thể ăn rồi.\”
Sầm Chi Hành cười nhẹ, vẻ mặt hơi không tự nhiên, nhưng anh không để Quý Vũ nhận ra.
Đến trưa, Quý Vũ đặc biệt mang bình rượu mơ có hình vẽ mặt cười ở góc ra. Đây là rượu mơ mà lần trước cậu và anh Hành cùng hái làm.
Vừa mở nắp ra, hương rượu mơ lập tức lan tỏa. Quý Vũ lần lượt rót đầy cho ông nội, anh Hành và bản thân.
Lòng bàn tay bất ngờ đau nhói, ông nội vừa thu đũa lại, ông không đồng ý nhìn cậu: \”Trẻ con mà uống rượu gì hả?\”
Quý Vũ phản bác: \”Sau hôm nay con đã thành người lớn rồi, không phải con nít nữa.\”
Cậu thầm nghĩ trong lòng, trước đây cậu cũng đã lén thử một chút, chẳng có gì ghê gớm.
Thực tế chứng minh, cậu không phải là người uống ngàn ly không say.
Sau khi uống bốn, năm cốc rượu mơ, đầu óc Quý Vũ bắt đầu hơi choáng, nhưng cậu vẫn giả vờ bình tĩnh gắp thức ăn cho anh Hành, còn không quên cụng ly với ông nội.
Đây là sinh nhật vui nhất của cậu, ăn bánh kem ngọt ngào, có ông nội và anh Hành ở bên cạnh.
Giờ đây cậu đã say mèm, trong tầm mắt mơ màng của cậu, anh Hành véo má cậu, anh vừa nói vừa lấy ra một hộp vuông từ trong túi đưa cho cậu.
Tuy nhiên, sau khi bị rượu làm tê liệt não bộ, cậu không còn nhận diện được khẩu hình nữa. Nhưng theo bản năng, cậu biết anh Hành sẽ không làm hại mình, nên cậu nhận lấy cái hộp hình vuông ấy, ngây ngô cười với anh, miệng lẩm bẩm nói gì đó không rõ ràng.
Chỉ là những âm tiết vô nghĩa.
Tình trạng mất thính lực lâu dài khiến cậu không thể nói chuyện nữa, bình thường cậu biết giọng mình khó nghe nên không muốn mở miệng.
Có lẽ chỉ khi say, bộ não mất khả năng kiểm soát cơ thể, cơn thèm nói chuyện từ trong tiềm thức mới nổi lên khiến cậu ôm cánh tay anh Hành không buông, còn lải nhải không ngừng.
Sầm Chi Hành ôm cậu vào phòng, dép đã bị cậu đá ra từ lâu, giờ lại càng tiện hơn. Anh lấy mền mỏng ra đắp lên bụng cậu để chắn gió, anh vừa định rời đi thì có một lực cản ở vạt áo.
Quý Vũ nửa mở mắt nhìn anh, hai mắt cậu ngấn nước, nốt ruồi nhỏ trên mũi cũng đỏ lên, miệng cậu vẫn đang lẩm bẩm, không biết là muốn nói gì.