Chương 19: Mơ đã chín
Đầu tháng sáu, thời tiết dần nóng lên. Quý Vũ mặc áo thun ngắn tay, cánh tay phải lộ ra ngoài, làn da trắng trẻo làm nổi bất lớp mạch máu xanh ngoằn ngoèo, tay bị viêm tĩnh mạch trông vẫn còn nghiêm trọng.
Sầm Chi Hành nắm cổ tay cậu nâng lên xem, gương mặt anh không mấy vui vẻ: \”Sao vẫn chưa khỏi?\”
Quý Vũ cười ngượng, cậu không dám nói rằng mấy ngày nay bận rộn xử lý đơn hàng nên có lúc quên bôi thuốc.
Sầm Chi Hành kéo cậu vào phòng khách, ấn cậu ngồi xuống ghế sofa rồi nói: \”Ngồi yên đó.\”
Quý Vũ gật đầu, cậu lấy từ trong túi vải ra chai rượu mơ và một ít nhót Nhật rồi đặt lên bàn trà nhỏ, nhân tiện quan sát nơi ở hiện tại của Sầm Chi Hành.
Đúng là nơi này thích hợp hơn nhà cậu, ít nhất là có đầy đủ đồ đạc, nội thất cũng không cũ kỹ như nhà cậu.
Cậu không ngắm nhìn được lâu thì Sầm Chi Hành đã bước ra, anh mang theo một đĩa khoai tây thái lát hơi lộn xộn, lát dày lát mỏng không đều rồi đắp lên cánh tay Quý Vũ.
Sầm Chi Hành hỏi: \”Còn đau không?\”
Quý Vũ khẽ lắc đầu, cậu nghĩ một lúc rồi lại đổi sang gật đầu.
Sầm Chi Hành cười khẽ, anh ấn cậu nằm xuống ghế sofa. Mái tóc hơi dài của thiếu niên tản ra để lộ vầng trán mịn màng.
Đắp khoai tây xong, anh dùng mu bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc mai lòa xòa trên trán cậu, anh nói: \”Vài hôm nữa dẫn em đi cắt tóc, tóc dài che cả mắt rồi.\”
Quý Vũ ngoan ngoãn gật đầu, anh Hành nói gì thì cậu nghe nấy.
Sầm Chi Hành cầm lấy lọ thủy tinh trên bàn trà, anh mở nắp ra, hương vị chua chua của mơ lên men tỏa khắp nơi.
Yo, mang cả rượu đến nữa à.
Anh định hỏi Quý Vũ có biết uống rượu không, nhưng vừa quay đầu lại đã thấy cậu nghiêng đầu ngủ mất.
Ghế sofa không lớn, vừa đủ để Quý Vũ nằm thẳng. Nếu cậu trở mình một chút là sẽ rơi xuống đất. Sau khoảng mười lăm phút, Sầm Chi Hành gỡ khoai tây ra, anh dùng khăn ấm lau cánh tay cậu.
Quý Vũ bị đánh thức, mắt cậu lờ đờ mở ra nhìn anh.
Sầm Chi Hành vỗ nhẹ lên vai cậu: \”Vào phòng mà ngủ.\” Nói xong, anh bế ngang người cậu lên rồi bế cậu phòng ngủ chính.
Quý Vũ sợ đến tỉnh cả ngủ, cậu cứng đờ nằm trên giường, đầu mũi thoang thoảng mùi hương có thể là nước hoa hoặc sữa tắm quen thuộc của Sầm Chi Hành.
Sầm Chi Hành không thích làm việc nhà. Sau khi dọn đến đây, anh cũng chẳng buồn quét dọn phòng ngủ phụ không ai dùng đến. Thú thật thì sống ở đây không thoải mái mấy. Anh không thích vào bếp, bữa trưa và bữa tối đều ăn ngoài, nhưng chẳng hiểu sao lại mua về một túi khoai tây.
Quý Vũ vẫn nằm thẳng đơ như tư thế quân đội, đôi mắt cậu mở to. Trông cậu buồn cười đến mức Sầm Chi Hành cũng không nhịn được cười, anh trêu đùa: \”Không ngủ thì xuống đất mà nằm.\”