[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh – Chương 18 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh - Chương 18

Chương 18: \”Đừng buồn nữa.\”

Sầm Chi Hành vốn không thuộc về thôn làng nhỏ xa xôi này, sớm muộn gì anh cũng sẽ rời đi.

Từ ngày gặp nhau, ngày chia ly đã bắt đầu đếm ngược.

Quý Vũ biết sẽ có ngày đó, cậu đã lường trước được điều đó sẽ xảy ra, nhưng không bao giờ ngờ được mọi chuyện lại phát triển thành cục diện như bây giờ.

Ngay cả một lời từ biệt đàng hoàng cũng không có, cậu đã khiến Sầm Chi Hành tức giận mà bỏ đi.

Cậu đứng suy nghĩ một hồi, định bụng sẽ đuổi theo, nhưng ông nội đã chặn lại, ông cắt khoai tây thành lát để đắp lên cánh tay phải cho cậu.

\”Người ta vẫn chưa đi đâu, vẫn thuê căn nhà trống dưới chân núi.\”

Quý Vũ ngớ người, vội làm ngôn ngữ ký hiệu hỏi: [Thật không ạ?]

Mấy lát khoai tây đắp trên tay phải rơi xuống vài miếng, ông nội ấn tay cậu xuống, liếc nhìn cậu một cái: \”Ông lừa con làm gì?\”

Trước khi trở về phòng, ánh mắt cậu lướt qua hộp sữa trên bệ cửa sổ, sắc mặt cậu thoáng hiện vẻ cô đơn.

Tối hôm đó, cậu không ngủ được, nghĩ đến ban ngày trời đổ mưa, cậu bèn ngồi dậy mò mẫm vào phòng ông nội.

Quả nhiên ông nội cũng chưa ngủ, có lẽ vì đau chân nên vẫn chưa ngủ được. Cậu lấy cao dán ra dán lên chân ông, cậu nghĩ ngợi một lúc rồi ra ngoài đun một ấm nước, đổ vào túi chườm nóng đặt lên chỗ cao dán xoa xoa.

Dưới ánh trăng trong trẻo ngoài cửa sổ, ông nội vuốt tóc cậu, nhường nửa giường cho cậu. Quý Vũ trèo lên nằm cạnh, trán tựa vào vai ông, cậu nghĩ về những chuyện đã xảy ra gần đây rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Quý Vũ muốn xuống chân núi để xác nhận, không phải là cậu không tin lời ông mà chỉ muốn tận mắt nhìn thấy anh Hành.

Quý Trung Lương bây giờ không yên tâm để Quý Vũ ra ngoài một mình, ông nhất quyết đi cùng, cậu không lay chuyển được nên đành đồng ý.

Hai người đi đến chân núi, đúng lúc thấy Sầm Chi Hành xách hộp đựng tranh ra ngoài. Quý Vũ thấy thế không khỏi ngây người, sau đó nhanh chóng nép người sau một thân cây.

Sầm Chi Hành có hơi khựng lại, anh thoáng liếc nhìn về phía cậu, nhưng chỉ vài giây sau, anh bước đi như thể không có gì xảy ra.

Quý Trung Lương thở dài.

\”Chuyện này là con không đúng. Người ta bận bịu lo cho con như vậy, từ việc báo án đến ghi lời khai các thứ…\” Ông dừng lại một chút rồi nói tiếp: \”Chừng nào con nghĩ thông suốt rồi thì xin lỗi người ta một câu, đừng bướng nữa.\”

Quý Vũ ủ rũ gật đầu.

(truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là reup!)

Bên phía Sầm Chi Hành vẫn giữ lại chẩn đoán thương tích. Tưởng Diệu e dè nên nghiêm túc liên hệ với thương nhân ở thành phố để tiêu thụ các sản phẩm của Quý Trung Lương.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.