[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh – Chương 17 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh - Chương 17

Chương 17: \”Đáng đời.\”

Sầm Chi Hành nhìn dòng chữ trên máy tính bảng, rất lâu sau anh đó mới ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt trắng bệch không còn chút máu của Quý Vũ.

\”Vì sao?\” Anh hỏi.

Quý Vũ tránh ánh mắt của anh rồi lắc đầu. Cơn đau từ tay phải đặt ven giật lên từng hồi khiến thần kinh cậu bị tra tấn.

Người khiếm thính muốn chặn thông tin rất dễ dàng, chỉ cần nhắm mắt lại là chẳng biết gì nữa.

Nhưng cậu lại không nỡ bỏ lỡ lời nói của đối phương, ánh mắt cậu lơ đãng rơi trên đôi môi anh, nhưng lại không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Sầm Chi Hành cho rằng biểu hiện này của Quý Vũ là do cậu đang chột dạ nên anh kiên nhẫn khuyên nhủ: \”Vì sao không báo cảnh sát? Cho tôi một lý do. Là sợ sao? Hay lo lắng chuyện gì khác?\”

Anh đưa máy tính bảng đến trước mặt cậu, Quý Vũ ngồi im không nhúc nhích. Một lúc sau, cậu chỉ lặng lẽ xòe tay ra, đặt trước mặt anh.

Cậu nhớ đến gương mặt bị bầm tím của Tưởng Thức Quân, nhớ đến lời cha con nhà họ Tưởng. Có thể họ đang lừa cậu, nhưng cậu không muốn đánh cược dù khả năng đó là thật chỉ là một phần trăm.

Cậu đang bị mắc kẹt, rơi vào ngõ cụt chẳng thể thoát ra.

Lần đầu tiên Sầm Chi Hành lạnh mặt với cậu. Anh lướt mắt nhìn những vết máu khô còn sót lại trên mu bàn tay trái và kim đặt ven ở tay phải, anh không nói gì, chỉ lạnh lùng gật đầu rồi xoay người rời đi, tiện tay đóng cửa lại.

Quý Trung Lương khom lưng ngồi bên giường bệnh, ông cũng im lặng, không biết ông đang nghĩ ngợi điều gì.

Một lát sau, ông kéo chăn đắp lại cho Quý Vũ, ông định hút một điếu thuốc nhưng mò trong túi áo mới nhớ mình không mang theo tẩu, đành thôi.

\”Thằng nhóc này, con lại đang làm gì vậy? Ông vừa hỏi cô y tá rồi, bọn họ đều bảo phải báo cảnh sát, báo rồi thì con mới không bị người ta ức hiếp nữa.\”

Quý Vũ co người trong chăn, cậu không biết phải giải thích thế nào. Tay đau quá, đau đến nỗi không thể viết chữ, không ra dấu được, mũi miệng như bị dán một lớp giấy mỏng khiến cậu nghẹt thở.

Cậu không ngủ được, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng lờ mờ, không có ngôi sao nào, cậu chẳng thấy một ngôi sao nào cả.

Cậu nghĩ đến rất nhiều thứ: người cha đã khuất, người mẹ bỏ đi, ông nội đang lo lắng vì tượng gỗ không có nơi tiêu thụ, anh Hành khuyên cậu phải dũng cảm và cả Tưởng Thức Quân.

Lúc nhỏ, cậu không hiểu tại sao người làm điếc tai mình là Tưởng Diệu, mà Tưởng Thức Quân chẳng những không áy náy, còn bắt đầu bắt nạt cậu.

Quý Vũ từng phản kháng, có lẽ là vào mùa hè năm cậu bảy tuổi. Cậu bị đẩy ngã xuống đất, đụng vỡ một cái vại dưa muối không biết của ai. Khi bị Tưởng Thức Quân túm lấy, cậu tiện tay nhặt một mảnh vỡ chém vào tay phải của nó.

Cậu hận nó đến tận xương tủy, vết chém rất sâu, máu chảy đầm đìa, khiến đám trẻ con khác hoảng sợ.

Vết sẹo trên ngón tay cái của Tưởng Thức Quân cũng là từ đó mà có.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.