Chương 16: \”Đừng sợ, dũng cảm lên nào.\”
Xuất huyết niêm mạc dạ dày, vết thương không quá nghiêm trọng nhưng lại rất khó chịu.
Bác sĩ điều trị đề nghị Quý Vũ nhập viện một tuần để theo dõi. Trong ba ngày đầu, cậu phải nhịn ăn nhịn uống, chỉ có thể dựa vào truyền dịch để bổ sung dinh dưỡng.
Tối hôm bị thương, Sầm Chi Hành lái xe quay về thôn Thương Khê đón ông Quý vốn luôn lo lắng cho cháu mình vào bệnh viện. Khi thấy Quý Vũ sắc mặt tái nhợt nằm trên giường bệnh, Quý Trung Lương đau lòng đến mức phải len lén lau nước mắt.
Trước đây, Quý Vũ giấu chuyện bị Tưởng Thức Quân ức hiếp rất kỹ, nhưng lần này lại không giấu được. Sầm Chi Hành kể cho ông biết ý định báo cảnh sát.
Người dân trong thôn và thị trấn chưa được phổ cập pháp luật đầy đủ, nhận thức pháp lý còn hạn chế, nên họ tự khắc sẽ có nhiều lo ngại. Quý Trung Lương nghĩ ra cách \”âm thầm\” nhất là làm Tưởng Thức Quân gặp xui xẻo, ví dụ như ngã vào rãnh nước trên đường đến trường.
Sầm Chi Hành thật lòng mong Quý Vũ thoát khỏi địa ngục trần gian này, anh nói thẳng: \”Nếu không giải quyết chuyện này, Tiểu Vũ sẽ luôn bị ức hiếp.\” Điều này mới khiến ông Quý gật đầu đồng ý.
Sáng sớm hôm sau, báo cáo chấn thương của Quý Vũ được hoàn thiện và gửi đến gấp. Sầm Chi Hành đọc qua rồi gọi điện báo cảnh sát, tóm tắt lại sự việc. Vụ án được đồn công an gần đó tiếp nhận xử lý.
Đến gần trưa, ba cảnh sát đến gõ cửa phòng bệnh. Không gian bên trong không lớn, giờ lại có thêm ba người lạ, bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng.
Quý Vũ lo lắng đến mức nắm chặt góc chăn, cậu môi mím đến trắng bệch. Sầm Chi Hành đặt bàn tay lớn của mình lên tay cậu, vỗ nhẹ an ủi, anh nói: \”Đừng sợ, dũng cảm lên nào.\”
Quý Vũ khẽ gật đầu. Bàn tay hai người đặt lên nhau dần dần truyền đến hơi ấm như một nguồn sức mạnh vô tận.
Quý Vũ ngước mắt nhìn vào mắt người cảnh sát đứng trước mặt, cậu không còn lảng tránh hay sợ hãi nữa.
Tuy nhiên, trạng thái hiện tại của cậu không thích hợp để lấy lời khai, hơn nữa cậu là người khiếm thính, việc giao tiếp không dễ dàng. Sau khi hỏi ý kiến bác sĩ điều trị, cảnh sát quyết định dời việc lấy lời khai của Quý Vũ sang tuần sau. Thay vào đó, Sầm Chi Hành – người báo án đi cùng họ về đồn để làm biên bản trước.
Trước khi ra ngoài, Sầm Chi Hành xoay lại nhìn cậu. Anh nhìn thấy chai truyền dịch của Quý Vũ chảy gần hết thì quay lại nhấn chuông gọi y tá, còn không quên an ủi cậu, nhưng điều đó vẫn không thể xua tan nỗi lo lắng trong lòng cậu.
Sau khi Sầm Chi Hành rời đi, Quý Vũ dần trở nên bất an, ngón tay cậu cứ mân mê góc chăn.
Ông nội vuốt má cậu hỏi: \”Đau không?\” Một lúc sau ông lại nói: \”Ông nội xin lỗi con.\” Chỉ khi Sầm Chi Hành đi rồi thì hai ông cháu mới có thể nói những câu như này.
Lòng Quý Vũ quặn thắt, cậu mạnh mẽ lắc đầu. Ông Quý không nói gì thêm, chỉ nhìn chai truyền dịch gần cạn rồi đứng dậy giảm tốc độ dòng chảy, ông dặn dò: \”Ông đi gọi y tá đổi chai dịch, con chú ý một chút.\”