[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh – Chương 15 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh - Chương 15

Chương 15: \”Leo lên.\”

Gần đây, mưa nhỏ rả rích suốt mấy ngày, khiến con đường núi trở nên lầy lội, khó đi hơn. Ống quần của Sầm Chi Hành bị bắn đầy bùn, nhưng anh cũng chẳng bận tâm.

Anh chưa từng lên núi Thương Sơn, chỉ nhớ Quý Vũ đã từng kể về rừng trúc. May mắn thay, con đường chỉ có một lối đi, đúng là dọc đường có một khu rừng trúc xanh um tươi tốt.

Tiếng cười đùa từ xa vọng lại, một nhóm học sinh nam quen mặt quàng vai bá cổ đi ra từ trong rừng trúc.

Người dẫn đầu là Tưởng Thức Quân, nó là người đầu tiên nhìn thấy Sầm Chi Hành. Bước chân nó khựng lại, mấy đứa đi đằng sau cũng lần lượt dừng lại theo.

Bầu không khí bỗng chốc lặng như tờ, Tưởng Thức Quân biết rõ bản thân đang ở thế yếu bèn lập tức đứng thẳng lưng, nó vừa huýt sáo vừa nở nụ cười ác ý.

Ánh mắt lạnh lùng của Sầm Chi Hành quét qua khuôn mặt của đám thiếu niên này, anh vô cảm hỏi: \”Quý Vũ đâu?\”

Tưởng Thức Quân không trả lời, nó dựa hờ lên một cây trúc già to lớn, dây dưa lề mề mấy phút mới đáp: \”Ai mà biết? Bị đánh đau nên chắc lại trốn đâu đó… khóc nhè rồi.\”

Chưa kịp nói dứt câu là khuôn mặt của Tưởng Thức Quân ăn trọn một cú đấm, làm mặt nó méo xệ đi. Âm thanh chưa kịp thốt ra đã bị vặn lại thành tiếng rên đau đớn. Đám bạn đi theo bị dọa đến ngây người, chúng nó đứng chết trân tại chỗ.

Sầm Chi Hành vung tay túm lấy cổ áo thằng nhóc từng tát Quý Vũ lần trước, anh xách cổ áo nó lên như xách gà: \”Quý Vũ ở đâu?\”

\”Tôi… tôi…\” Nó sợ đến mức toàn thân run rẩy, lắp bắp nói: \”Trong… trong rừng trúc… nơi sâu nhất trong rừng trúc…\”

Nghe được câu trả lời, Sầm Chi Hành không nói thêm gì nữa, anh tiện tay ném nó úp mặt xuống vũng bùn. Anh quay người lại, mấy đứa con trai vốn tỏ vẻ ngổ ngáo lập tức đứng thẳng người, ánh mắt đầy sợ hãi. Chỉ có Tưởng Thức Quân là vẫn âm u, nó từ từ xoa bên mặt bị đánh, trông như một con bọ cạp độc có thể cắn người bất cứ lúc nào.

Sầm Chi Hành lạnh lùng nhìn nó: \”Cút đi, đừng để có lần sau.\”

Trong rừng, lá rụng và cành khô càng khiến con đường trở nên khó đi hơn. Càng đi sâu vào trong, những nhánh trúc nhỏ vừa mọc cao đã bị xô lệch, ngả nghiêng khắp nơi. Dưới đất, những cây nấm đùi gà còn tươi mới rải rác, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn, như thể vừa trải qua một trận đánh nhau kịch liệt.

Ánh mắt của Sầm Chi Hành càng thêm âm u, anh nhanh chân bước tới, gọi vài tiếng \”Tiểu Vũ\”, rồi ngừng lại.

Âm thanh vọng lại giữa rừng trúc, nhưng đáp lại anh chỉ là tiếng lá xào xạc khi gió thổi qua.

Quý Vũ không nghe thấy, trên người cũng chẳng có gì để liên lạc, không dễ gì mà tìm được cậu.

Cuối cùng, anh tìm thấy Quý Vũ đằng sau một gò đất nhỏ.

Cậu quay lưng lại với anh, co ro trong góc, thu mình thành một khối nhỏ, trên người cậu lấm lem bùn đất, cứ ôm khư khư cái giỏ tre đựng nấm bên trong.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.