Chương 14: Xin lỗi mà
Sau cơn mưa rả rích đêm qua, thời tiết dần trở nên nóng bức, mùa hạ sắp đến rồi.
Quý Vũ dậy từ sáng sớm, căn phòng nơi Sầm Chi Hành ở vẫn chưa có động tĩnh gì. Cậu như thường lệ nằm bò ra bên cửa sổ nhìn một lúc, nhưng đáng tiếc người kia có thói quen kéo rèm kín mít nên chẳng thấy gì cả.
Chào ông nội xong, Quý Vũ thay một bộ quần áo và đôi ủng đi mưa dễ giặt, cậu đeo giỏ tre lên vai rồi đi về ngọn núi sau nhà.
Núi Thương Sơn được đặt tên theo khung cảnh sương mù bảng lảng quanh năm nơi đây, sau cơn mưa cảnh sắc lại càng thêm mờ ảo.
Cậu men theo con đường đất lấm bùn, bước từng bước nhẹ nhàng lên những bậc đá, đôi khi lại đưa tay gạt những giọt sương đọng trên lá. Đi đến rừng trúc, cậu cúi xuống kiểm tra thì đào được vài mụt măng mới nhú. Sau đó, cậu còn phát hiện vài cây nấm trùng thảo ở bãi cỏ ven rừng trúc. Cậu nhẹ nhàng gạt lớp lá khô trên mặt đất, để lộ một ổ nấm trùng thảo đang phát triển tươi tốt.
Đôi mắt Quý Vũ sáng bừng, cậu cẩn thận ngồi xuống đào từng cây nấm một, cố gắng không làm hỏng chúng.
Cậu đi khắp ngọn núi suốt hai, ba tiếng đồng hồ. Đến khi sương tan, bầu trời trong xanh trở lại, Quý Vũ mới đội nắng xuống núi.
Giỏ tre trên vai đã đầy ắp \”chiến lợi phẩm\”, nào là măng tre, nấm, rau rừng, hành dại…
Quý Vũ mang đồ ra con suối gần đó rửa sạch, để ráo nước rồi vui vẻ quay về nhà.
Lúc này, Sầm Chi Hành vừa mở cửa sổ đã thấy Quý Vũ đang ngồi trên cái ghế nhỏ ngoài sân. Cậu ngẩng đầu lên, nở một nụ cười rạng rỡ với anh. Đôi mắt to tròn sáng lấp lánh, như thể trong lòng cậu chỉ có duy nhất hình bóng anh.
Quý Vũ không thể nghe thấy, nhưng mỗi lần cửa sổ mở, cậu đều có thể cảm nhận được ngay.
Ý nghĩ lướt qua đầu Sầm Chi Hành, anh bước ra sân, tiện tay xoa xoa mái tóc mềm mại của Quý Vũ. Ánh mắt anh chuyển từ gương mặt trắng trẻo lấm tấm mồ hôi của cậu xuống đống rau dại trong giỏ tre dưới đất rồi khẽ nhíu mày.
\”Đang làm gì thế?\”
Quý Vũ chạy vào phòng lấy cuốn sổ nhỏ ra, cậu viết:
[Đêm qua trời mưa, hôm nay là thời điểm tốt để hái nấm, em hái được nhiều lắm!]
[Trưa nay, em xào nấm cho anh Hành ăn nhé.]
Sầm Chi Hành đọc xong, lại nhìn đống nấm trong giỏ, anh vô thức nhíu mày chặt hơn.
Thấy vậy, Quý Vũ hơi hoảng, cậu vội đưa tay chắn trước giỏ tre, rồi lại viết tiếp:
[Ngon lắm!! Nấm trùng thảo xào, canh măng trúc, cực kỳ ngon. Dù bây giờ trông nó xấu xí nhưng nó ngon lắm.]
Sầm Chi Hành vẫn thoáng ngần ngại, đọc xong những dòng cậu viết, anh trầm ngâm một lúc lâu rồi khẽ nhíu mày đáp lại: \”Vậy thử xem sao.\”
Trên bồn rửa mặt đã chuẩn bị sẵn nước ấm, kem đánh răng cũng được bóp sẵn, máy nước nóng cũng đã bật. Ban đầu, khi Sầm Chi Hành nhắc nhở, Quý Vũ ngoan ngoãn làm theo được vài ngày. Nhưng chẳng bao lâu sau, cậu lại tiếp tục chuẩn bị mọi thứ cho anh. Sầm Chi Hành biết rằng nếu nói nhiều, cậu nhóc sẽ suy nghĩ lung tung, nên anh dần chấp nhận và cũng quen với sự quan tâm ấy.