Chương 13: Tính cách quá mềm yếu
Sầm Chi Hành hiếm khi ngẩn người ra, anh chăm chú quan sát sắc mặt của Quý Vũ. Cậu nhóc này nhạy cảm quá.
Mà chuyện này không hẳn là chuyện tốt. Những đứa trẻ nhạy cảm thường chịu nhiều tổn thương.
Cuối cùng, anh không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu Quý Vũ an ủi. Một tay anh đẩy xe, tay còn lại nắm lấy tay cậu.
Không chỉ nắm cổ tay tạo khoảng cách mà lần này là nắm tay thật sự, lòng bàn tay cả hai đan chặt áp vào nhau.
Bàn tay Quý Vũ rất nhỏ, không nóng lắm, nhưng nhiệt độ vẫn cao hơn so với tay của Sầm Chi Hành. Hai bàn tay lạnh giá dần dần trở nên ấm áp hơn.
Sầm Chi Hành không biết Quý Vũ thích gì, hỏi cũng không ra. Vì vậy, anh chọn đại vài món đồ ăn vặt phổ biến mà trẻ con thích như khoai tây chiên, thạch,…..
Anh không có nhiều kinh nghiệm trong việc này, chỉ dựa vào ký ức về đứa cháu trai của mình.
Quý Vũ từ từ đi theo sau anh, cậu nhìn xe đẩy ngày càng đầy ắp liền kéo tay anh, chỉ vào xe hàng rồi chỉ vào mình, sau đó lắc đầu, ý muốn nói không cần mua thêm.
Tiền của Sầm Chi Hành cũng không phải từ trên trời rơi xuống. Mua nhiều đồ ăn vặt đắt tiền thế này thật không đáng.
Lúc thanh toán, hóa đơn hơn 500 tệ làm cho Quý Vũ không khỏi giật mình. Hai hộp sô cô la là đắt nhất, mỗi hộp hơn 100 tệ.
*100 Nhân Dân Tệ xấp xỉ 340.195 Đồng
Nhớ lại mấy viên sô cô la mà anh từng đưa cho cậu, chẳng phải mỗi miếng đều đáng giá mấy tệ sao? Ý nghĩ này khiến Quý Vũ thấy phí vô cùng, cậu không khỏi nhăn nhó. Nhưng nhìn thấy nhân viên thu ngân bận rộn như vậy, cậu vẫn chủ động mở túi, cẩn thận xếp đồ vào. Đồ nhiều lắm, toàn những thứ cậu chưa từng ăn, chất đầy hai túi mua sắm lớn, còn thêm hai thùng sữa nữa.
Xe đậu bên ngoài, Sầm Chi Hành xách hai túi đồ, anh dặn Quý Vũ đứng chờ ở quầy thu ngân. Quý Vũ ngoan ngoãn gật đầu.
Nhưng khi Sầm Chi Hành vừa đi, cậu thấy hơi lúng túng, như thể mất đi sự che chở, cậu thấy mình không phù hợp với ánh đèn rực rỡ của siêu thị. Cậu lén liếc nhìn mọi người xung quanh, từ khách hàng phía sau đến nhân viên thu ngân.
Thật ra không ai để ý đến cậu cả, nhưng Quý Vũ vẫn thấy không thoải mái, cậu chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây, trở lại bên cạnh Sầm Chi Hành.
Cậu hít một hơi thật sâu, bê hai thùng sữa chạy ra ngoài. May mà cậu vẫn nhớ đường, chạy thẳng tới xe, đứng nhìn Sầm Chi Hành vừa xếp đồ vào cốp. Hai người tròn mắt ngơ ngác nhìn nhau.
Quý Vũ vì chạy quá nhanh mà thở hổn hển, Sầm Chi Hành nhíu mày cầm lấy hai thùng sữa rồi đặt chúng vào cốp.
Xếp xong đồ, Sầm Chi Hành quay lại nhìn Quý Vũ, ánh mắt anh làm cậu có hơi chột dạ. Nhưng may mắn, anh không hỏi gì nhiều, chỉ trêu: \”Thân hình thì nhỏ bé mà sức khỏe cũng được đấy nhỉ.\”
Quý Vũ có sức khỏe tốt là do được rèn luyện từ nhỏ.
Gia đình dựa vào nghề khắc gỗ để mưu sinh nên không thể sống thiếu gỗ. Trên ngọn núi sau nhà còn có rất nhiều gỗ đoạn và tre. Những lúc cần, cậu thường theo ông nội lên núi đốn gỗ, rồi cùng ông vận chuyển về, cậu đã quen với việc vác gỗ, bê đồ nặng từ lâu.