Chương 11: \”Từ giờ gọi là anh Hành.\”
Tiết xuân phân, nhiệt độ dần tăng cao, rừng mơ trên đồi xanh um, ánh nắng xuyên qua những khe lá tạo nên những bóng râm lốm đốm.
Quý Vũ ngẩng đầu nhìn, bất giác nhớ lại chuyện cũ.
Mảnh đất này vốn là vùng đất hoang có độ dốc mà người dân trong thôn chẳng ai thèm để ý. Ông nội vác cuốc lên, dần dần cải tạo lại đất, mua giống cây mơ, thuê xe kéo để vận chuyển, trồng trọt. Hằng ngày ông chăm chỉ bón phân, tưới nước.
Đến độ cuối xuân đầu hè, những cây mơ bắt đầu kết trái. Ban đầu, bọn trẻ con chạy nhảy khắp nơi hái những quả nằm ở dưới mang về. Sau đó, có vài người trong làng bắt đầu nảy lòng tham, có lẽ thấy sườn dốc đã được cải tạo gọn gàng, cây cối đang cho mùa bội thu nên bọn họ cùng nhau hợp sức định chiếm mảnh đất này.
Nhưng cuối cùng chuyện đó không thành.
Ông nội đã đập một viên gạch lên đầu mình ngay tại ủy ban làng, máu chảy đầm đìa, lấy mạng mình ra để đổi lại, nhưng cũng chỉ đổi được một kết quả mơ hồ: rừng mơ thuộc về cộng đồng, không phải tài sản cá nhân, thu hoạch được thì phải chia sẻ.
Từ đó, ông nội không còn dẫn Quý Vũ ra rừng mơ xới đất bón phân nữa, nhưng những cây mơ vẫn tự mình vượt qua từng mùa hè nóng bức và mùa đông giá lạnh. Không có sự can thiệp của con người, ngược lại chúng càng vươn mình tươi tốt, phát triển không ngừng.
Cuối xuân đầu hạ, Quý Vũ rất thích ra đây chơi.
Mùa xuân, mơ xanh chưa chín, hái về ngâm rượu mơ là ngon nhất. Mùa hè, mơ vàng chín hẳn, nhưng chỉ có khoảng mười ngày để hái, sau đó sẽ ướp muối để kéo dài thời gian bảo quản.
Đây gần như là việc cậu làm đi làm lại mỗi năm từ nhỏ đến giờ, chưa bao giờ cảm thấy chán
Quý Vũ trộm nhìn Sầm Chi Hành đang pha màu, cậu lén chạy xuống chỗ cây mơ hái mấy quả, cậu thầm nghĩ có thể mang về nhà ngâm thêm một hũ rượu nữa.
Thật ra những quả dễ hái trên các cành thấp đã không còn nhiều, vì người trong làng đã hái gần hết. Chỉ có những chùm quả trên cao vẫn còn sum suê.
Nhân lúc Sầm Chi Hành không để ý, Quý Vũ đã trèo lên cây. Cậu thuần thục ngồi vắt vẻo trên cành, một chân co lại, chân kia đung đưa, hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ gò bó khi ở trên mặt đất. Đôi mắt hơi cong của cậu lấp lánh ánh sáng, trông giống hệt một cây mơ tự do vươn mình.
Quý Vũ hái được vài quả mơ xanh bỏ vào túi vải đeo chéo thì chợt nhớ ra điều gì đó, cậu quay đầu nhìn về phía Sầm Chi Hành. Ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau, Quý Vũ vội cúi đầu, tay nắm lấy cành cây, cậu cười bẽn lẽn rồi giơ một quả mơ xanh lên lắc lắc về phía Sầm Chi Hành.
Cây mơ không quá cao, chỗ Quý Vũ ngồi cách mặt đất chỉ khoảng hai ba mét. Sầm Chi Hành bước đến dưới gốc cây, anh kiểm tra độ chắc chắn của cành, dặn dò vài câu rằng đừng trèo lên cao hơn nữa, phải chú ý an toàn. Quý Vũ ngoan ngoãn gật đầu, thấy thế, anh cũng không nói gì thêm.