[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh – Chương 10 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh - Chương 10

Chương 10: \”Tôi sắp trưởng thành rồi.\”

Quý Vũ là một người rất thuần khiết, lần đầu tiên gặp cậu, Sầm Chi Hành đã có cảm giác đặc biệt.

Đó là ngày đầu tiên anh tự lái xe đến thị trấn Miên Trúc.

Đường núi gập ghềnh, anh lái xe suốt năm sáu tiếng đồng hồ, cơ thể có hơi mệt mỏi, anh tiện tay cầm lấy chai nước khoáng bên cạnh để làm ẩm môi rồi trong lúc vô thức liếc qua, ánh mắt anh bị một dáng hình trong khu rừng cách đó không xa thu hút.

Cậu thiếu niên đang hái mận xanh, đôi tay trắng ngần cầm lấy cành cây, hàng mày thanh thoát, ánh mắt trong trẻo, sạch sẽ như ngọc thô chưa qua mài giũa.

Anh, người chưa bao giờ vẽ chân dung, bỗng nhiên cảm thấy ngứa tay, một ý nghĩ thoáng qua, Sầm Chi Hành muốn nắm lấy nó, muốn cầm bút.

Nhưng cuối cùng, mọi thứ đều tan biến.

Anh hơi lười, lại thêm việc lái xe suốt mấy tiếng đồng hồ khiến anh cảm thấy mệt mỏi, dù sao đó cũng chỉ là cậu thiếu niên xa lạ ngoài đường.

Thế là anh lái xe băng qua đoạn đường đó, bóng dáng của cậu thiếu niên cũng dần dần khuất xa tầm mắt.

Chỉ là những người đã có duyên thì cuối cùng cũng sẽ có cơ hội gặp lại.

Ngày hôm đó, anh bỗng dưng muốn đi dạo chợ, bỗng nhiên ở một góc tối phát ra những âm thanh lạ thường, Sầm Chi Hành không muốn xen vào chuyện người khác, anh vốn định rời đi, nhưng đi được hai bước thì không hiểu sao lại quay lại.

Anh không mất nhiều công sức đuổi nhóm học sinh kia đi, anh nhìn về phía cậu thiếu niên đang gầy gò đang co ro trong góc.

Người cậu đầy bụi bẩn, mái tóc ướt đẫm mồ hôi dính vào má, toàn thân run rẩy, trông đáng thương vô cùng, khác xa với dáng vẻ sạch sẽ, xinh đẹp dưới gốc mơ trước đó.

Anh không phải là người thiện lương, anh ngừng lại vài giây, nhưng vẫn vô thức khoác áo khoác trên cánh tay mình lên vai cậu thiếu niên.

Có lẽ vì lần cứu giúp vô tình ấy mà Quý Vũ càng ngày càng phụ thuộc vào anh, trong những ngày sống cùng nhau, cậu gần như làm hết mọi việc nhà như rửa chén, nấu ăn, siêng năng, chăm chỉ như một cô gái thôn quê, sau bữa tối còn đặc biệt cắt trái cây mang vào phòng anh, gần như coi anh là thần thánh để thờ phụng.

Giờ đây cậu lại thẳng thắng nói \”Tôi thích anh, tôi muốn chăm sóc anh\”, câu nói mang theo tình cảm chân thành, thuần khiết, không che giấu của thiếu niên. Làm Sầm Chi Hành, người lớn lên trong môi trường khá phức tạp không biết phải đáp lại như thế nào.

Anh ngẩn người nhìn chằm chằm vào những chữ viết xiêu vẹo trên cuốn sổ một lúc lâu, rồi anh bất lực đưa cuốn sổ trả lại cho cậu.

Quý Vũ thì hiểu gì chứ? Chỉ là cảm giác thích như thích bạn bè, thích người lớn hơn mà thôi.

Anh dùng mu bàn tay không dính bột mì nâng cằm cậu lên, từ từ nói: \”Tôi là người trưởng thành, không cần trẻ con chăm sóc, ví dụ như làm bánh bao, chúng ta có thể làm cùng nhau.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.