Chương 9: Thầy Phó cho số điện thoại?
Triệu Lâm và Tiêu Cương bưng đĩa cơm đi tới, Triệu Lâm trực tiếp ngồi ở bên cạnh Giang Tử Châu, ánh mắt cậu ta sáng ngời nhìn chằm chằm đĩa mì của Phó Thừa: \”Mì của đội trưởng Phó nhìn ngon quá, tôi hối hận rồi.\”
Tiêu Cương cúi đầu, im lặng đặt đùi gà nướng vào bát Triệu Lâm, sự chú ý của Triệu Lâm lập tức chuyển hướng, cúi đầu gặm đùi gà.
Phó Thừa không hề ngạc nhiên trước sự thân mật của hai người này, nhưng Giang Tự Châu lại liếc nhìn Triệu Lâm.
\”Ông chủ Giang, cậu làm nghề gì?\” Triệu Lâm vừa ăn vừa hỏi.
Giang Tự Châu cúi đầu chậm rãi ăn mì, mặc dù vị không ngon như khi có ớt nhưng vì cậu thèm đã lâu nên vẫn chấp nhận được.
\”Đừng nghe đội trưởng Phó gọi thế, ông chủ gì đâu chứ, tôi có mở một quán cà phê, ở phía đối diện đội cứu hỏa của mọi người, cứ gọi Giang Tự Châu là được.\”
Hai má Triệu Lâm phồng lên, kinh ngạc quay đầu lại, lẩm bẩm nói: \”Cậu là chủ quán đẹp trai trong truyền thuyết sao? Thật đúng là danh xứng với thực!\”
Trong đội cứu hỏa gần như không có nữ, cô gái duy nhất là Phùng Ninh ngày nào cũng nói về mức độ đẹp trai của vị chủ quán cà phê \”Ngã Rẽ\” ở bên kia đường, những người thân thiết với Phùng Ninh đều nghe đến ù hết cả tai.
Bản thân Triệu Lâm cũng rất đẹp trai, khuôn mặt hơi trẻ con, đôi mắt to khiến cậu ta trông trẻ tuổi hơn, trong đội cứu hỏa có rất nhiều nam, tất nhiên không thể thiếu những người đẹp trai rồi nhưng cậu ta chưa từng thấy ai như Giang Tự Châu.
Đó là vẻ đẹp mong manh đến mức khiến người ta muốn bảo vệ.
Cô gái ngồi bàn bên cạnh chính là cô gái lúc nãy đi phía sau Giang Tự Châu, mấy cô gái này chụm đầu nhỏ giọng thì thầm, thỉnh thoảng lại liếc nhìn bên này, rồi phát ra tiếng cười khúc khích.
Lát sau, một cô gái đứng dậy trước sự động viên của bạn thân và chậm rãi bước đến bên cạnh Phó Thừa.
\”Thầy Phó, chiều nay cho em xin nghỉ một buổi.\” Cô gái đỏ mặt, giọng nói bị lấn át bởi tiếng ồn trong căng tin.
Phó Thừa dừng đũa, ngẩng đầu nhìn: \”Hãy trực tiếp liên lạc với thầy của mình để xin nghỉ phép.\”
\”Hôm nay em quên thêm tài khoản WeChat của thầy ấy.\” Cô gái trẻ ngại ngùng, hai tay cầm điện thoại di động, trên màn hình là mã QR mà cô đã chuẩn bị sẵn: \”Em có thể thêm WeChat với anh để gửi giấy nghỉ phép rồi nhờ anh gửi cho anh ấy được không ạ?\”
Phó Thừa dựa vào lưng ghế: \”Thầy của các cô là ai, để tôi cho số điện thoại.\”
Cô gái không ngờ Phó Thừa lại nói như vậy, cô ngơ ngác \”Hả?\”, ánh mắt cầu cứu của cô nhìn vào cô gái phía sau.
Cứ mỗi lần đến đợt huấn luyện quân sự sẽ lại xảy ra mấy chuyện tương tự như này, Phó Thừa đã quen rồi, cô gái cắn môi dưới, đơn giản đưa điện thoại trong tay về phía trước: \”Em có thể thêm tài khoản WeChat của anh không?\”