[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Nghịch Hỏa – Mộc Chi Hướng Bắc – Chương 73 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Nghịch Hỏa – Mộc Chi Hướng Bắc - Chương 73

Chương 73: Một mình khó ngủ

Cách một cánh cửa mà vẫn nghe loáng thoáng tiếng ồn ở bên trong, phong cách hát hò bắt đầu loạn hết cả lên, còn có thể thấp thoáng nghe thấy mọi người đồng thanh hát \”Có chết cũng muốn yêu.\”

Đoàn Thính Vãn rúc mình trong áo khoác, cô thấy Phó Thừa không chủ động bắt chuyện với mình thì cười khổ nói: \”Em đã nộp đơn xin đi trao đổi học thuật ở nước M rồi, đầu học kỳ tiếp theo em sẽ rời đi.\”

Phó Thừa gật đầu: \”Chúc mừng.\”

Trong đêm, ánh mắt Phó Thừa càng thêm u ám, lạnh lùng, giọng điệu của anh rất khách sáo, không hề có chút ý gì là chúc mừng.

Cho dù bị Phó Thừa đẩy ra và từ chối hết lần này đến lần khác, Đoàn Thính Vãn vẫn nhìn Phó Thừa với ánh mắt mê muội, nhưng bây giờ cô biết rõ rằng bên cạnh anh đã có người khác, không còn chỗ cho cô nữa. Trước đây cũng không, bây giờ cũng không.

\”Thật ra bên khoa đã ngỏ lời với em mấy lần rồi, em cũng muốn đi nhưng lại từ chối.\” Đoàn Thính Vãn nhìn Phó Thừa, cô cười tự giễu: \”Lúc đó em cảm thấy một năm quá dài.\”

Cô còn chưa nói xong, Phó Thừa đã hiểu rõ ý cô, là cô không muốn từ bỏ bất kỳ cơ hội nào để được tiếp xúc với Phó Thừa.

Đoàn Thính Vãn thở dài nói: \”Phó Thừa, có lẽ em vẫn không nỡ buông tay, nhưng dù thế nào đi nữa, em cũng sẽ chúc phúc cho anh và Giang Tự Châu, hai người sẽ được hạnh phúc.\”

Đời sống tình cảm của Phó Thừa là ưu tiên hàng đầu của tất cả các chị dâu trong đội, nghe nói hôm nay người nhà của đội trưởng Phó đến nên mọi người đều rất tò mò, khi Đoàn Thính Vãn trang điểm cũng đã nghe được rất nhiều lời bàn tán.

\”Gì cơ? Cô nói đội trưởng Phó thích đàn ông à?\” Một chị dâu ngạc nhiên cao giọng hỏi.

Người chị dâu kia che miệng cười nói: \”Là đàn ông thật mà. Lúc nãy em có nhìn thấy đó, trông rất đẹp đôi! Hai người đứng cạnh nhau thật hoàn hảo làm sao! Còn nữa, đội trưởng Phó yêu chiều đến mức lúc bước vào cửa còn đưa tay vén rèm cửa cho người ta nữa đấy.\”

\”A? Nhưng tôi vẫn cảm thấy… \” Đoàn Thính Vãn nghe không rõ nữa, nhưng thông qua ánh mắt của họ, cô có thể dễ dàng nhận ra sự tiếc nuối của các chị dâu dành cho mình.

\”Phó Thừa, anh thật sự rất tốt, nhưng em lại không có cách nào có được anh.\” Đoàn Thính Vãn buồn bã, khụt khịt mũi: \”Bỏ đi, em bỏ cuộc, đến đây, ôm một cái.\”

Phó Thừa cười nói: \”Thính Vãn, cô sẽ gặp được người phù hợp với mình thôi.\”

Đoàn Thính Vãn mỉm cười nhìn anh, cô buông lỏng hai tay đang vươn ra, cô không hề ngạc nhiên trước sự từ chối của Phó Thừa, cô quen biết anh nhiều năm như vậy, tuy chưa từng chiếm được trái tim của Phó Thừa, nhưng cô cũng biết con người Phó Thừa vốn là như vậy. Anh khó mà động tâm với ai nhưng một khi đã yêu rồi thì anh sẽ không bao giờ làm ra chuyện gì để gây hiểu lầm.

Anh là một người rất biết cách yêu thương và mang lại cho người ta cảm giác an toàn.

\”Nhóc Lưu! Cậu làm gì mà lén lén lút lút ở đây thế?\” Lưu Dương đang từ khe cửa nhìn ra ngoài, đột nhiên bị vỗ một cái, cậu nhóc giật mình, quay người lại, vội vàng đưa ngón tay lên miệng: \”Suỵt!!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.