Chương 7: Nghe nói có cả người nhà của họ cũng thích anh nữa
\”Tôi vào trước đây.\” Giang Tự Châu lắc lắc hộp canh trong tay: \”Anh vào trước đi.\”
\”Chờ một chút.\” Phó Thừa vô thức giữ cậu lại: \”Hôm nay có hạng mục huấn luyện chó cứu hộ, cậu có muốn xem không?\”
Giang Tự Châu hỏi: \”Tôi có thể xem à? Có làm phiền anh không?\”
Phó Thừa dẫn cậu đến cửa để đăng ký: \”Không đâu, có đem chứng minh nhân dân không?\”
Giang Tự Châu lấy chứng minh nhân dân ra đưa cho anh, Phó Thừa đưa cho lính cứu hỏa trực ở cửa để đăng ký.
\”Đội trưởng Phó, mời anh ký vào đây.\” Lính cứu hỏa xác nhận giấy tờ tùy thân của Giang Tự Châu rồi đưa lại bằng hai tay.
Phó Thừa nhận lấy sổ đăng ký và bút, nét chữ của anh rất cứng rắn, anh viết tên và số chứng minh nhân dân của Giang Tự Châu rồi dẫn cậu vào trong.
\”Đội chó cứu hộ hiện đang nghỉ ngơi trong cũi, tôi phải đến sân huấn luyện trước, lát nữa tôi sẽ cho người đưa cậu đến đó.\” Phó Thừa dẫn Giang Tự Châu đến một khu vực riêng, từ xa đã nghe thấy tiếng chó sủa.
\”Lưu An, lại đây.\” Vừa vào sân, Phó Thừa đã giơ tay gọi lính cứu hỏa.
\”Đây là đội trưởng Lưu, một huấn luyện viên rất giỏi.\” Phó Thừa nói xong, nhìn về phía Lưu An: \”Đây là bạn của tôi, Giang Tự Châu, miễn là không ảnh hưởng đến việc huấn luyện thì cứ giới thiệu cho cậu ấy xem đội chó cứu hộ của chúng ta, cẩn thận, đừng để cậu ấy bị thương.\”
Phó Thừa khi huấn luyện bị gọi là huấn luyện viên ma quỷ nhưng mọi người đều biết anh là người dễ gần, Lưu An nói đùa: \”Đội trưởng Phó à, trước đây không phải anh từng nói đội chó cứu hộ của chúng ta còn có thể tiếp xúc với trẻ em mà, làm sao có thể làm tổn thương người khác được!\”
Phó Thừa không để ý đến lời trêu chọc của cậu ta, anh dặn dò thêm vài câu rồi bước nhanh về phía sân tập.
Lưu An năm nay mới 19 tuổi, nước da ngăm đen do thường xuyên luyện tập, lại nói nhiều. Dù bị khẩu trang che đi nhưng cậu ta vẫn nhìn ra đường nét khuôn mặt thanh tú của Giang Tự Châu, chợt cảm thấy hơi bối rối về mối quan hệ giữa cậu và đội trưởng Phó của mình.
\”Anh Giang, mời đi theo em.\” Lưu An dẫn Giang Tự Châu đi vào trong.
\”Cứ gọi tên anh là được.\” Giang Tự Châu mới nói được một nửa thì một bóng đen cao lớn nhảy ra từ bên cạnh, sủa ầm ĩ lao về phía Giang Tự Châu.
\”Hắc Hổ! Ngồi!\” Hắc Hổ lao nhanh đến mức ngay cả Lưu An cũng giật mình hét lên.
Giang Tự Châu giật mình lùi lại một bước, Hắc Hổ đã ngoan ngoãn ngồi xổm trên mặt đất, đôi mắt đen đầy cảnh giác nhìn chằm chằm Giang Tự Châu.
\”Đây là chú chó cứu hộ yêu thích của đội trưởng Phó, tên là Hắc Hổ.\” Lưu An nói nhanh: \”Em đoán là nó hơi phấn khích khi nghe giọng nói của đội trưởng Phó, nó có làm anh sợ không?\”
Giang Tự Châu cười: \”Không sao đâu.\”
\”Anh có thể sờ nó,\” Lưu An vuốt ve lưng Hắc Hổ mấy cái: \”Bình thường nó rất ngoan, em đoán vì dạo này nó không được gặp đội trưởng Phó nên mới phấn khích như vậy.\”