[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Nghịch Hỏa – Mộc Chi Hướng Bắc – Chương 61 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Nghịch Hỏa – Mộc Chi Hướng Bắc - Chương 61

Chương 61: Đối đầu với tình địch

Tiêu Cương liếc nhìn nhiệt kế trong tay, đôi mày vốn chưa từng thư giãn lại nhíu chặt: “38.6 độ, sao vẫn cao thế?”

Đêm qua Triệu Lâm ngủ được mấy tiếng, nhưng Tiêu Cương cả đêm không hề chợp mắt, thỉnh thoảng lại phải đo nhiệt độ, thấy ba bình dịch đã truyền xong nhưng nhiệt độ vẫn không hề giảm xuống, Tiêu Cương vô cùng lo lắng.

Bác sĩ cầm bản kết quả xét nghiệm của Triệu Lâm trong tay, nhìn xuống một lúc, mới thở phào nhẹ nhõm nói: “Tỷ lệ bạch cầu quá cao nên trong ba đến năm ngày sắp tới vẫn không giảm sốt được, đừng quá lo lắng, ngày mai sau khi truyền dịch, tôi sẽ làm xét nghiệm máu.\”

Y tá trực ca đêm qua có thể cảm nhận được mối quan hệ bất thường giữa hai người, từ việc Tiêu Cương cả đêm không chợp mắt lấy một giây, đôi mắt lộ ra bên ngoài khẩu trang của y tá cong cong, hình như là đang nhịn cười.

Triệu Lâm vẫn yên lặng nằm trên giường, nhắm mắt lại, giống như đang ngủ, Tiêu Cương biết cậu ta chưa ngủ, nhưng lúc này chính anh ta cũng thực sự không biết phải đối mặt với chính mình như thế nào, nên thở dài, nhấc chăn lên đắp cho Triệu Lâm.

\”Đêm qua đội trưởng Phó có gửi tin nhắn trong nhóm, thông báo rằng toàn bộ người dân phải được sơ tán trong hôm nay. Anh sẽ về trước, buổi tối sau khi sơ tán xong sẽ đến thăm em.\”

Mi mắt Triệu Lâm rung rung, cậu ta quay đầu nhìn về phía Tiêu Cương, khi một người nhắm mắt lại, những giác quan khác sẽ được phóng đại lên, cậu ta có thể cảm nhận được Tiêu Cương im lặng nhìn mình. Mấy phút sau, Tiêu Cương lấy điện thoại di động trên bàn cạnh giường ngủ rồi rời khỏi phòng bệnh.

Nghe thấy cửa phòng bệnh nhẹ nhàng đóng lại, Triệu Lâm từ từ mở mắt ra, lúc Tiêu Cương rời đi có lẽ khá vội vàng, anh ta chỉ lấy mỗi điện thoại, thậm chí còn đánh rơi găng tay, Triệu Lâm im lặng mỉm cười nói với chính mình: \”Đúng là tên ngốc.\”

(truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là re-up!!)

Đêm qua Triệu Lâm không ngủ nhiều, đối với những lời Tiêu Cương nói khi cậu ta nửa tỉnh nửa mê, tuy cậu ta chưa từng yêu ai nhưng cũng không đến nỗi chậm tiêu đến mức không nhận ra được tình cảm của chính mình. Triệu Lâm cũng có ham muốn chiếm hữu mãnh liệt đối với Tiêu Cương. Những ngày Tiêu Cương và An Tiểu Mễ thân thiết, cậu ta không hề muốn nhìn thấy chút nào.

Triệu Lâm đưa tay sờ lên đôi môi bị nứt nẻ vì sốt của mình, dường như nhiệt độ cơ thể của Tiêu Cương vẫn ở đó.

Tuyết càng ngày càng dày, con đường núi được lính cứu hỏa dọn dẹp ngày hôm qua lại phủ một lớp tuyết dày, nhiệt độ thấp, đường đóng băng, các phương tiện chỉ có thể đi chậm hết mức có thể.

Trưởng thôn đội mũ bông chạy ra khỏi nhà, trời dù lạnh nhưng ông lo lắng đến toát hết cả mồ hôi.

\”Đội trưởng Phó, vẫn còn lại ba hộ gia đình, chủ tịch huyện đã cố gắng thuyết phục nhưng họ vẫn không chịu di chuyển.\”

Trưởng thôn móc một tờ giấy từ trong túi ra, nói: “Hộ của ông Lý, con cháu đều đi làm ở thành phố Thiên Tân hết rồi, chỉ có một ông già, một bà già và một đứa trẻ mới 7 tháng tuổi ở nhà thôi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.