[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Nghịch Hỏa – Mộc Chi Hướng Bắc – Chương 60 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Nghịch Hỏa – Mộc Chi Hướng Bắc - Chương 60

Chương 60: Hôn

Tại bệnh viện huyện Phong, y tá giảm tốc độ truyền dịch rồi quay sang nhìn Tiêu Cương đang đứng phía sau: \”Lát nữa truyền thêm hai chai nữa, xong chai này thì nhớ gọi tôi.\”

\”Cảm ơn.\” Tiêu Cương nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt luôn nhìn Triệu Lâm trên giường bệnh.

Tất nhiên là y tá biết đây là đội đến hỗ trợ lính cứu hỏa của huyện Phong, cô nhìn đôi mắt to đờ đẫn của Triệu Lâm, cảm thấy vô cùng đau lòng: \”Các anh vẫn chưa ăn cơm đúng không? Căn tin ở đây mở cửa 24/24, để tôi nhờ người mang cháo cho các anh.\”

Bình thường thể chất của Triệu Lâm khá tốt, nhưng đột nhiên lại bị bệnh, cậu ta nằm trên giường chớp mắt, không hề cảm thấy đói, yếu ớt nói: \”Tiêu Cương, liên lạc với đội trưởng Phó xem phía bên kia thế nào rồi.\”

Tiêu Cương hoàn toàn không để ý đến cậu ta, chỉ cảm ơn y tá rồi lại ngồi xuống bên giường mà không nói một lời.

Triệu Lâm nhận ra Tiêu Cương không muốn để ý đến mình nên cậu ta lo lắng và cố gắng ngồi dậy.

\”Đừng cử động, kim sẽ tuột ra.\” Tiêu Cương đứng dậy, đưa tay đỡ Triệu Lâm nằm xuống.

Một tay Triệu Lâm truyền dịch, tay kia nắm lấy cổ tay Tiêu Cương, đôi mắt to đỏ hoe, yếu ớt nhìn chằm chằm anh ta, tủi thân nói: \”Sao anh lại không để ý đến tôi?\”

Tiêu Cương luôn kiên nhẫn với Triệu Lâm, quen biết nhau nhiều năm như vậy nhưng Tiêu Cương chưa bao giờ nổi giận với Triệu Lâm, ngay cả khi Tiêu Cương và An Tiểu Mễ thân thiết, Triệu Lâm mấy ngày không hề cho Tiêu Cương cái nhìn thiện cảm nào thì Tiêu Cương vẫn ở bên cạnh cậu ta.

\”Tại sao khi đó không nói cho đội trưởng Phó biết là cậu phát sốt?\” Tiêu Cương lạnh lùng nhìn Triệu Lâm: \”Nếu cậu báo trước cho đội trưởng Phó, đội trưởng Phó sẽ không cho phép cậu đi theo.\”

Triệu Lâm bối rối, lẩm bẩm nói: \”Các anh đều đi hết, tôi không muốn bị bỏ lại.\”

Tiêu Cương bất động, nhíu mày nói: \”Cái gì mà bỏ lại? Đội trưởng Đoàn và chỉ huy Tiết cũng ở lại, trong đội vẫn còn nhiều người khác, chỉ vì lí do này mà cậu lại mặc kệ sức khỏe của mình, Triệu Lâm, cậu bao nhiêu tuổi rồi hả?\”

Triệu Lâm sốt cao, khó chịu dựa vào người Tiêu Cương, trong phòng bệnh chỉ có mỗi Tiêu Cương, bởi vì Phó Thừa cũng nhận ra được đôi chút nên chỉ cử Tiêu Cương ở lại với Triệu Lân.

Tuy cậu ta đang nằm trong bệnh viện nhưng tinh thần vẫn luôn căng thẳng nghĩ đến tình hình ở thôn Phong Đài, cậu ta không dám thả lỏng dù chỉ một chút, thế mà Tiêu Cương lại không an ủi cậu ta, còn tỏ thái độ như vậy đấy!

Triệu Lâm cảm thấy tủi thân, ném tay Tiêu Cương ra, nhấc chăn lên chuẩn bị xuống giường: \”Tôi không truyền dịch nữa! Bây giờ tôi sẽ báo với đội trưởng Phó để về làm việc ngay!\”

\”Triệu Lâm!\” Tiêu Cương lật Triệu Lâm nằm lại trên giường bệnh, giọng nói lớn hơn rất nhiều, trên khuôn mặt thường ngày không mấy khi thể hiện cảm xúc gì lại lộ rõ vẻ tức giận: \”Nhiệm vụ và sức khỏe của cậu, cái nào quan trọng hơn! Đến khi nào thì cậu mới học được cách tự chăm sóc cho bản thân mình vậy?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.