[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Nghịch Hỏa – Mộc Chi Hướng Bắc – Chương 24 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Nghịch Hỏa – Mộc Chi Hướng Bắc - Chương 24

Chương 24: Bôi thuốc

Lính cứu hoả có hơi bất ngờ một chút: \”Vậy… em mang cho anh hai phần ăn nhé?\”

“Thôi, không cần phiền phức như vậy.” Phó Thừa thấp giọng hỏi: “Phòng y tế còn mở cửa không?”

\”Vẫn đang mở, đội trưởng Phó cần lấy thuốc gì?\” Lính cứu hỏa lo lắng hỏi: \”Anh bị thương ở đâu? Em lấy thuốc cho anh!\”

Phó Thừa cũng không muốn làm phiền người khác nhiều, anh quay đầu lại nhìn vào phòng, anh thực sự lo lắng cho Giang Tự Châu: “Có thể giúp tôi lấy một ít thuốc dùng cho chấn thương để lưu thông máu, tan vết bầm được không?\”

Lính cứu hỏa cho rằng mấy ngày nay Phó Thừa thật sự bị thương nên vội vàng chạy đi, chẳng mấy chốc đã cầm mấy loại thuốc mỡ quay lại.

Phó Thừa cảm ơn, đóng cửa lại, quay người, Giang Tự Châu nằm trên giường cử động.

“Dậy rồi à?” Phó Thừa bật đèn bàn lên, căn phòng trở nên sáng hơn hẳn.

Giang Tự Châu ngơ ngác chớp mắt, một lúc sau mới ngồi dậy: “Ừm.”

Phó Thừa đưa tay xoa xoa tóc cậu, Giang Tự Châu ngẩng đầu nhìn anh, hình như chưa tỉnh lắm.

\”Hôm nay thức dậy không gắt ngủ nữa à?\” Phó Thừa cười nói.

Tóc Giang Tự Châu rất mềm, cọ vào lòng bàn tay Phó Thừa, giọng nói của cậu khi vừa tỉnh dậy nhẹ nhàng hơn bình thường rất nhiều, trái ngược hoàn toàn với tiếng hô khẩu hiệu bên ngoài.

“Lại đây, tôi bôi thuốc cho cậu.\”  Phó Thừa  lấy một tuýp thuốc mỡ mở ra: “Cởi áo ra, tôi bôi giúp cậu.”

Mấy chuyện này rất bình thường ở đội cứu hỏa, nhưng tất nhiên là Giang Tự Châu không quen rồi, Phó Thừa đã bóp thuốc ra đầu ngón tay, một chân quỳ lên giường.

Tim của Giang Tự Châu đập thật nhanh, cũng không cởi áo ra. Phó Thừa đưa tay nhấc áo của cậu lên, cúi người xuống, thuốc bôi mát lạnh trên đầu ngón tay của Phó Thừa chạm vào vùng bụng mềm mại ấm áp của Giang Tự Châu.

Khoảnh khắc khi chạm vào nhau, cả hai rõ ràng đều khựng lại.

Yết hầu của Phó Thừa lăn lên lăn xuống, anh buộc bản thân phải bình tĩnh lại, nhưng anh vẫn không thể làm ngơ trước cảm giác khác lạ bùng lên trong lòng và phản ứng rõ ràng của cơ thể.

Anh dùng hết khả năng tự chủ mạnh mẽ của mình để thoa đều thuốc lên bụng Giang Tự Châu, sau đó anh đứng thẳng người, đặt thuốc lên bàn cạnh giường ngủ, cũng không nhìn Giang Tự Châu nữa.

\”Tôi…\” Giang Tự Châu chưa kịp nói thì đã bị Phó Thừa cắt ngang trước.

\”Tôi đi tắm trước, lát nữa phải tham dự tiệc tối.\”

Giang Tự Châu đang muốn kiếm cớ đi tắm, cậu đặt hai tay lên chăn, ngơ ngác nhìn Phó Thừa lấy một bộ quần áo từ trong túi du lịch ra, anh vội vàng đi vào phòng tắm, đóng sầm cửa lại.

(truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là re-up!!)

Tiệc tối đội cứu hỏa thị trấn tổ chức để cảm ơn đội cứu hỏa Hoài Dương đã hỗ trợ, với tư cách là đội trưởng, Phó Thừa đứng lên phát biểu, khi anh bước xuống sân khấu, đội trưởng Lưu lập tức chào rồi cười hỏi: “Người đến đây hôm nay là bạn của đội trưởng Phó à?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.