Chương 7
Đoàn Hủ Nghiên ừ một tiếng, đưa tay tiếp nhận chén mà Mạc Tiểu Vũ đưa tới, khi Mạc Tiểu Vũ nâng chén của mình lên định múc cơm ăn thì Đoàn Hủ Nghiên vươn tay muốn lấy chén của cậu.
Nhưng hắn đang coi thường Mạc Tiểu Vũ, Mạc Tiểu Vũ nắm chặt lấy chén của mình không cho hắn lấy đi, nhíu mày tức giận nhìn hắn, nghi hoặc vì sao Đoàn Hủ Nghiên lại cướp chén của mình, nhưng vẫn tốt bụng dùng tay kia chỉ vào chén của Đoàn Hủ Nghiên, \”Hủ Nghiên có, Hủ Nghiên có rất nhiều. \”
Đoàn Hủ Nghiên ôn nhu dỗ cậu buông bát xuống: \”Tiểu Vũ, chúng ta không ăn cái này được không? Cậu thấy đó chúng ta đang có một chiếc bánh lớn, nếu chúng ta không ăn bánh, ngày hôm sau bánh sẽ bị hỏng. \”
Mạc Tiểu Vũ vừa nghe lời này, lông mày nhíu lại liền từng chút từng chút thả lỏng ra, ánh mắt cũng không tự chủ được mà nhìn hộp bánh ngọt được đặt ở trên bàn, phía trên còn có cầu vồng, cậu thích nhất là cầu vồng, bởi vì nó có rất nhiều màu sắc.
Đoàn Hủ Nghiên thấy biểu tình của cậu có chút buông lỏng, sau khi buông chén của mình xuống dùng hai tay lấy chén mà Mạc Tiểu Vũ đang nắm chặt, \”Tiểu Vũ, chúng ta ăn bánh ngọt, không ăn cái này. \”
Mạc Tiểu Vũ vẫn là vẻ mặt do dự.
Đoàn Hủ Nghiên nghĩ đến Mạc Tiểu Vũ bảy phần tiết kiệm, rất quý trọng thức ăn, còn đặc biệt chán ghét lãng phí, vì thế mềm giọng dỗ dành: \”Không lãng phí, những thứ này cho Hủ Nghiên ăn, Tiểu Vũ ăn bánh ngọt, ăn dâu tây. \”
Đoàn Hủ Nghiên vừa nói vừa kéo túi đựng dâu tây ra, bên trong đầy dâu tây, tất cả chúng đều đỏ rực, còn đặc biệt rất lớn, Mạc Tiểu Vũ thoáng cái liền sáng mắt.
\”Wow ——\”
Đoàn Hủ Nghiên thừa dịp sự chú ý của cậu đều đang bị dâu tây cướp đi, vội vàng cướp lấy chén trong tay cậu, đem hai cái chén đặt sang một bên, sau đó nhấc túi dâu tây trên bàn đi về phía phòng bếp.
Mạc Tiểu Vũ theo bản năng đi theo hắn.
Phòng bếp nhà Mạc Tiểu Vũ rất nhỏ, Đoàn Hủ Nghiên cao 1m80 đứng ở bên trong đã rất chật chội. Mạc Tiểu Vũ cao 1m7 không đến một mét tám lại chen vào theo, phòng bếp vốn đã nhỏ bây giờ lại càng không thể xoay người.
Đoàn Hủ Nghiên nhìn người đứng bên cạnh mình, không lên tiếng bảo cậu ra ngoài chờ, mà là rửa hai quả dâu tây lớn trước, nhổ lá ở phía trên, sau đó đưa cho Mạc Tiểu Vũ.
Mạc Tiểu Vũ đầu tiên không phải đưa tay lấy, mà là nhìn Đoàn Hủ Nghiên, giống như là đang quan sát biểu tình của hắn.
Đoàn Hủ Nghiên liền cười, nhẹ giọng nói: \”Cho Tiểu Vũ, ăn đi. \”
Mạc Tiểu Vũ rõ ràng nghe thấy Đoàn Hủ Nghiên nói là cho cậu, mới đưa tay cầm bỏ vào miệng.
Đoàn Hủ Nghiên rửa vài quả dâu tây cho Mạc Tiểu Vũ ăn, sau đó lại đưa cậu về phòng khách, để cậu ngồi trên ghế, mở hộp bánh ngọt ra, đưa cho Mạc Tiểu Vũ một cái thìa nhựa.
Cuối cái thìa có kèm theo một con gấu nhỏ màu nâu, Mạc Tiểu Vũ cầm trong tay liền tràn đầy thích thú sờ gấu nhỏ trên thìa.