Chương 30
Diêu Thanh chỉ nhìn thoáng qua chùm đèn treo trên đầu, sau đó di chuyển ánh mắt, ánh mắt của y dừng lại trên người Đoàn Hủ Nghiên, chỉ một cái liếc mắt cũng đủ để y thấy được Mạc Tiểu Vũ đang kề sát tai Đoàn Hủ Nghiên nói chuyện.
Diêu Thanh nhìn thấy cử chỉ quá mưca thân mật này lông mày hơi nhíu lại một chút nhưng rồi lại giản ra ngay lập tức, nhanh đến mức người ta tưởng rằng đó là ảo giác. Y buông ly rượu trong tay ra, đứng dậy cười nói: \”A Nghiên, đã lâu không gặp.\”
Giọng nói trong trẻo lôi kéo sự chú ý của mọi người trong phòng, Mạc Tiểu Vũ theo tiếng nói liếc mắt nhìn Diêu Thanh một cái, sau đó mím chặt môi.
Người nãy giờ vẫn ngồi trên sofa bỗng nhiên đứng lên nói: \”Lão Đoàn, đã lâu rồi mới gặp cậu, tôi nhớ cậu lắm!\”
Đoàn Hủ Nghiên cười cười, vẫy tay với bọn họ. Mạc Tiểu Vũ đi sát theo sau hắn, ánh mắt tò mò nhìn quanh phòng sau đó vẫy tay giống Đoàn Hủ Nghiên.
Rất nhanh sau đó, ảnh mắt của mọi người di chuyển từ người Đoàn Hủ Nghiên sang người Mạc Tiểu Vũ.
Đoàn Hủ Nghiên hơi nghiên đầu nhìn về phía Mạc Tiểu Vũ, hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay Mạc Tiểu Vũ, nhỏ giọng nói: \”Tiểu Vũ.\”
Mạc Tiểu Vũ nhìn vào mắt Đoàn Hủ Nghiên, như nhận được sự cổ vũ, cậu quay đầu nhìn về phía Kiều Hành Tín và Diêu Thanh, cậu nói: \”Xin chào mọi người…..Tôi là Mạc Tiểu Vũ.\”
Kiều Hành Tín cười cười nói: \”Tiểu Vũ có nhớ tôi không? Tôi là anh Hành Tín của cậu đây.\”
\”Tiểu Vũ mau tới đây ngồi, cậu muốn ăn cái gì anh Trương đều sẽ mua cho cậu.\” Người con trai ngồi ở ghế sofa bên cạnh, nhiệt tình vỗ vỗ vào vị trí bên trái của mình.
Mạc Tiểu Vũ chỉ nhìn người con trai đó mà không nhúc nhích, cậu chỉ dán sát vào người Đoàn Hủ Nghiên.
Đoàn Hủ Nghiên trong lòng cảm thấy buồn cười, hắn cảm thấy Mạc Tiểu Vũ giống như đang bị mang ra pháp trường vậy.
\”Cậu ấy có hơi hướng nội, không quen với việc có quá nhiều người nhìn mình.\” Đoàn Hủ Nghiên nói xong, hắn nắm tay Mạc Tiểu Vũ đi đến đối diện Diêu Thanh ngồi xuống.
Diêu Thanh liếc mắt nhìn Mạc Tiểu Vũ một cái sau đó chuyển ánh mắt sang người Đoàn Hủ Nghiên, nhẹ giọng hỏi: \”Dạo này cậu vẫn tốt chứ?\”
Đoàn Hủ Nghiên gật đầu: \”Tôi vẫn ổn.\”
Mạc Tiểu Vũ yên lặng nhìn Diêu Thanh, đôi mắt hạnh nhân nhìn chằm chằm người con trai có gương mặt khôi ngô tuấn tú phía đối diện.
\”Tiểu Vũ khát nước không? Có muốn ăn hay uống gì không?\”
Nghe thấy giọng nói của Đoàn Hủ Nghiên, Mạc Tiểu Vũ quay mặt đi, cậu không nói lời nào, chỉ đem gương mặt mềm mại của mình dán lên vai Đoàn Hủ Nghiên.
Đoàn Hủ Nghiên đưa lỗ tai qua, \”Hả? Tiểu Vũ nói gì? \”
Mạc Tiểu Vũ không nói lời nào, ngay cả miệng cũng không mở, tâm trạng của cậu bất chợt trở nên không tốt lắm.