Chương 22
Đoàn Hủ Nghiên tìm bàn chải đánh răng và khăn mặt mới cho Mạc Tiểu Vũ dùng, sau đó từ trong vali lấy ra một chiếc áo thun và quần jean mà cậu rất ít mặc, để Mạc Tiểu Vũ rửa mặt xong thì tắm rửa thay ra.
Tối hôm qua Mạc Tiểu Vũ vẫn nắm lấy tay hắn không chịu buông, vì thế đến cuối cùng hai người đều mệt đến mức ngủ thiếp đi cũng không đi tắm rửa, trên người vẫn mặc quần áo tối hôm qua.
Tuy rằng nói hai người không đổ mồ hôi, trên người cũng không có mùi gì, nhưng lát nữa còn phải xuống lầu đến chỗ bà lão ăn cơm, cũng không thể không tắm mà đi.
Chiều cao của Mạc Tiểu Vũ kỳ thật không khác gì Đoàn Hủ Nghiên, theo lý thuyết quần áo của Đoàn Hủ Nghiên, Mạc Tiểu Vũ cũng có thể mặc vừa. Mạc Tiểu Vũ gầy hơn, làm cho người ta có cảm giác mỏng manh, nhưng kỳ thật vóc dáng của cậu cũng không thấp, so với bạn bè cùng trang lứa còn cao hơn một chút.
Lúc Mạc Tiểu Vũ tắm rửa, Đoàn Hủ Nghiên tra chuyến bay hôm đó một chút, chuyến bay từ thành phố S đến thành phố A lúc bốn giờ chiều vừa vặn có một chuyến, hơn nữa người đặt vé cũng không nhiều, hiện tại vẫn còn rất nhiều chỗ trống.
Đoàn Hủ Nghiên suy nghĩ một chút, kịp.
Mười phút sau, tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại.
Đoàn Hủ Nghiên đứng ở ngoài cửa chờ, không lâu sau, cửa phòng vệ sinh đã được mở ra.
Mạc Tiểu Vũ với mái tóc ướt đi ra, trên người mặc một chiếc áo thun trắng in hình đơn giản, quần là quần jean màu lam nhạt trong bộ trang phục đơn giản này, cậu trong tràn đầy sức sống trẻ trung giống như một thiếu niên còn đang học đại học.
Đoàn Hủ Nghiên nắm cổ tay cậu nhìn kỹ một chút, ngoại trừ quần áo có hơi lớn, thắt lưng có chút lỏng lẻo ra, những thứ khác đều rất tốt.
Đoàn Hủ Nghiên miễn cưỡng hài lòng, \”Chờ đến thành phố A tôi sẽ mua cho cậu mấy bộ quần áo. \”
Mạc Tiểu Vũ nghi hoặc khó hiểu, \”Tiểu Vũ có. \”
\”Tôi biết.\” Đoàn Hủ Nghiên tìm một cái khăn sạch lau tóc cho Mạc Tiểu Vũ, \”Hủ Nghiên mua nhiều quần áo cho Tiểu Vũ, mỗi ngày mặc một bộ chứ đừng mỗi ngày đều mặc lại những bộ quần áo giống nhau. \”
Mạc Tiểu Vũ vẫn kiên trì, \”Tiểu Vũ có. \”
Theo cậu thấy, quần áo cậu đang có là đủ mặc rồi, hơn nữa quần áo của cậu vẫn còn tốt vẫn chưa có lỗ thủng, không cần mua cái mới.
Đoàn Hủ Nghiên biết dỗ dành cậu nhất, một bên nhẹ nhàng lau sạch giọt nước trên tóc cậu một bên nói: \”Đúng, Tiểu Vũ có, có đen có trắng còn có màu vàng…\”
Mạc Tiểu Vũ phát hiện Đoàn Hủ Nghiên nói đúng tất cả các màu quần áo của cậu, cậu oa một tiếng.
Đoàn Hủ Nghiên liền cười, \”Hủ Nghiên lợi hại chứ? \”
Mạc Tiểu Vũ gật đầu, \”Lợi hại. \”
\”Tiểu Vũ cũng lợi hại.\”
Đoàn Hủ Nghiên lau tóc cho Mạc Tiểu Vũ xong thì mở điện thoại tìm trò chơi cho Tiểu Vũ chơi, bảo cậu ngồi trên giường chơi, còn mình thì cầm quần áo đi vào phòng vệ sinh.