[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Hạnh Vũ Phố – Lý Thư Cẩm – Chương 20 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Hạnh Vũ Phố – Lý Thư Cẩm - Chương 20

Chương 20

Trên tầng 2 của homestay.

Tất cả đèn đều đã tắt, chỉ có ánh sáng ngoài cửa sổ không biết từ đâu tới miễn cưỡng chiếu vào phòng, lưu lại ánh sáng ảm đạm trên mặt đất.

Mạc Tiểu Vũ còn mặc bộ quần áo của cậu, nghiêng người nằm trên giường của Đoàn Hủ Nghiên, có thể là bởi vì khóc qua một hồi có chút mệt mỏi, cậu nhíu mày ngủ rất sâu, nhưng cho dù cậu đã tiến vào ngủ say, hai tay vẫn nắm chặt tay Đoàn Hủ Nghiên, nắm cổ tay hắn, nắm lấy ngón tay hắn, giống như là sợ người này sẽ chạy đi.

Đoàn Hủ Nghiên ngồi ở đầu giường, một chân đặt ở trên giường, chân kia chống lên sàn gỗ, mặc cho Mạc Tiểu Vũ đang ngủ nắm lấy tay mình.

Hắn duy trì tư thế này đã gần hai tiếng đồng hồ, cho đến khi hắn gửi cho Kiều Hành Tín một tin nhắn wechat, sau đó nhanh chóng nhận được điện thoại của Kiều Hành Tín.

\”Cậu không trở về là có ý gì?\” Kiều Hành Tín vội tra hỏi, \”Cậu ở nơi này không muốn đi sao? Thành phố S tốt đến như vậy à?! \”

Đoàn Hủ Nghiên quay đầu nhìn Mạc Tiểu Vũ đang ngủ say bên cạnh, sợ đánh thức cậu cố ý nhẹ giọng, \”Có chút việc, đi không được. \”

Kiều Hành Tín im lặng vài giây, \”Sao cậu lại nhỏ giọng nói chuyện như vậy? Không tiện? Có ai bên cạnh cậu à? \”

\”Ừm.\”

Kiều Hành Tín trời quang mây tạnh, \”Ừ?! Cậu đang làm thế? Có người bên cạnh cậu lúc này? \”

Đoàn Hủ Nghiên bất đắc dĩ nói: \”Không phải như cậu nghĩ… Tóm lại có chút phức tạp, nói ra thì rất dài. \”

Kiều Hành Tín quen biết anh hắn như vậy cũng có thể xem như rất hiểu rõ hắn, anh thoáng cái liền nhớ tới tiểu đáng thương mà Đoàn Hủ Nghiên từng nói với anh lúc trước.

\”Không phải là bởi vì tên tiểu đáng thương kia chứ? Người ăn thức ăn khô khan đó? \”

Đoàn Hủ Nghiên khẽ nhíu mày, \”Bây giờ cậu ấy không đáng thương như vậy. \”

Kiều Hành Tín thấy hắn không phủ nhận càng khẳng định suy đoán của mình, \”Cậu nói thật đi, có phải cậu bị người kia bám lấy không?! Cậu ta thấy cậu có tiền nên bám vào cậu không buông?! \”

Những lời này của Kiều Hành Tín, Đoàn Hủ Nghiên nghe được rất không thoải mái, nhưng Kiều Hành Tín cái gì cũng không biết, suy đoán này cũng không thể trách anh.

\”Không có, là tôi không yên tâm về cậu ấy.\” Đoàn Hủ Nghiên nói: \”Tôi không nghĩ đến việc cậu ấy đã quen với tôi rồi, nếu tôi đi rồi lại để lại một mình cậu ấy, cậu ấy sẽ như thế nào. \”

Kiều Hành Tín phần khó hiểu hỏi: \”Loại chuyện này sao còn cần cậu suy nghĩ? Phải làm sao bây giờ, trước khi gặp được cậu, cậu ta không phải luôn sống một mình sao? Sau khi cậu đi, cậu ta cũng chỉ trở lại cuộc sống như trước kia mà thôi, có liên quan gì đến cậu? \”

\”Vấn đề nằm ở chỗ tôi không yên tâm. Cậu ấy tâm trí ngây thơ, nhưng cũng rất nhạy cảm, tôi còn chưa nói mình muốn đi, mà cậu ấy đã biết…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.