Chương 14
Bão lớn đang đến, hai ngày nay áp suất không khí ở thành phố S vẫn rất thấp, hơn nữa còn cực kì nóng.
Mạc Tiểu Vũ mặc kệ ra ngoài hay ở nhà đều bị nóng đến đầu đầy mồ hôi, trong nhà cậu căn bản không có điều hòa, lầu một cũng không nhìn thấy quạt.
Đoàn Hủ Nghiên cố ý tìm thời gian ra ngoài mua quạt cho cậu, mua hai cái, một lớn một nhỏ. Nhỏ là có thể mang theo bên người, sạc đầy điện có thể dùng cả ngày, rất hữu ích.
Mạc Tiểu Vũ rất thích, đi đâu cũng ôm không buông tay.
Hiện tại, cậu cùng Đoàn Hủ Nghiên quan hệ rất tốt, cậu trên đường nhìn thấy Đoàn Hủ Nghiên từ xa sẽ chạy đến gọi hắn, cũng không còn gò bó như lúc ban đầu.
Đoàn Hủ Nghiên còn dẫn cậu đi qua homestay của hắn ở một lần, bà lão thấy cậu thì rất vui, tìm ra không ít bánh quy nhỏ cho cậu, Mạc Tiểu Vũ theo thói quen muốn móc tiền xu, Đoàn Hủ Nghiên sẽ đem bánh quy nhỏ trên tay cậu lấy về, chờ tầm mắt của cậu rơi vào trên người mình rồi mới đưa cho cậu.
Lúc này Mạc Tiểu Vũ sẽ sửng sốt, bàn tay cầm đồng xu, ánh mắt bất lực mà mê mang nhìn Đoàn Hủ Nghiên, không biết nên làm cái gì bây giờ.
Đoàn Hủ Nghiên cười khẽ một tiếng hỏi cậu, \”Hủ Nghiên cho cậu, Tiểu Vũ muốn trả tiền sao? \”
Mạc Tiểu Vũ mím môi, kỳ thật cậu chưa từng thấy Đoạn Hủ Nghiên không vui, cũng chính vì thế, cậu không muốn nhìn thấy Đoàn Hủ Nghiên không vui, nghe thấy câu hỏi của hắn, cậu lắc đầu.
Đoàn Hủ Nghiên liền giúp cậu xé bọc vỏ bánh ra, để cho cậu cầm lấy ăn.
Bánh quy có nhân vani, Mạc Tiểu Vũ rất thích, lúc về Đoàn Hủ Nghiên còn cho cậu một cái túi nhỏ để cậu mang về ăn.
Ngày hôm sau, cơn bão sắp tới, thêm hai tiếng nữa sẽ đổ bộ vào thành phố S, bầu trời bắt đầu trở nên mờ mịt âm u, gió cũng bắt đầu từ từ thổi lên, sức gió dần dần tăng lên.
Đoàn Hủ Nghiên giúp đôi vợ chồng già ở homestay cố định đồ đạc trong sân, dùng đinh và dây thép cố định hàng rào gỗ xung quanh sân, đồng thời thực hiện một số biện pháp bảo vệ một số loài hoa và cây cỏ.
Bà lão rất trân trọng những bông hoa trà trắng mà bà đã nuôi nhiều năm, bà lấy những chiếc túi ni lông to dùng trong những ngày bão để che hoa và cố gắng hết sức để bảo vệ chúng khỏi bị bão làm hư hại.
Đoàn Hủ Nghiên giúp bọn họ thu dọn sân vườn một chút, đem tất cả chậu cây nhỏ cùng cây mọng nước đang đặt trên ban công mang về nhà.
Nhìn bầu trời mây đen ngoài cửa sổ, Đoàn Hủ Nghiên có chút lo lắng cho Mạc Tiểu Vũ đang ở nhà một mình.
Buổi trưa bọn họ cùng nhau ăn cơm trưa, sau đó Đoàn Hủ Nghiên bởi vì muốn trở về giúp đôi vợ chồng già ở homestay làm biện pháp ứng phó bão, liền nói Mạc Tiểu Vũ không nên ra ngoài mà nên ở nhà ngủ.
Mạc Tiểu Vũ vẫn biết bão, biết bão đến bên ngoài đến sẽ có mưa to gió lớn, cậu cũng không dám ra ngoài vào lúc này.