Bản edit chỉ đăng tải duy nhất tại Wattpad – WordPress @Jouriee65. Không reup và chuyển ver.
Phía sau biệt thự có một vườn hoa lớn, Hàn Diệc không biết tên những loài hoa đó, may mà có Trần Túc dẫn cậu đi tham quan vườn hoa và tỉ mỉ giới thiệu cho cậu.
Nó thật đẹp.
Hàn Diệc ngước nhìn vườn hoa lộng lẫy, ánh mặt trời sáng ngời chiếu xuống khiến từng giọt sương cũng như tỏa ra tia ánh sáng lấp lánh.
Mắt cậu đau nhức vì ánh nắng gay gắt, không kiềm được muốn chảy ra nước mắt.
\”Thích không?\”
Trần Túc ôm cậu và hỏi nhỏ vào tai cậu.
Cậu thực sự đã không nhìn thấy thế giới bên ngoài quá lâu.
Không khí tràn ngập hương đất và làn gió thoang thoảng thổi qua bên tai, cậu giống như một nhánh cây nảy mầm bắt đầu lớn lên.
Giống như bắt đầu cuộc sống mới.
Trần Túc ôm cậu ngồi trên mặt đất, phía dưới có những bông hoa mềm mại, trong ngực y có một người còn mềm mại hơn hoa.
\”Sau này nếu buồn chán em có thể tới đây chơi.\”
Hàn Diệc ngơ ngác vuốt ve cánh hoa trong tay, \”Được không?\”
Cậu vẫn có thể ra ngoài chứ?
\”Được chứ.\” Trần Túc hôn lên trán của cậu, \”Tôi đã nói là chúng ta bắt đầu lại rồi. Chúng tôi sẽ cho em tự do và tôn trọng, để em yên tâm sống.\”
Hàn Diệc không để tâm lắm.
Y nói muốn làm lại từ đầu thì làm lại từ đầu, vậy đã hỏi ý của cậu chưa?
Quyền lựa chọn chưa bao giờ nằm trong tay tôi, vậy tại sao lại bắt tôi phải hứa hẹn?
Dường như đã cảm nhận được sự do dự của cậu, Trần Túc khẽ mỉm cười nắm tay cậu âu yếm vuốt ve: \”Em có thể không tin, nhưng thời gian sẽ trả lời tất cả.\”
Hàn Diệc không định nói chuyện này với y nữa, vì nó sẽ mãi như một vòng lặp bất tận mà thôi. Bọn họ sẽ không để cậu đi, mà cậu cũng sẽ không dễ dàng đầu hàng.
Hàn Diệc ngắt cánh hoa yếu ớt trong tay, hỏi: \”Tôi muốn về thôn.\”
Trần Túc dừng tay lại, cau mày một lát rồi lại bật cười nói: \”Hiện tại chỉ sợ không được.\”
Đôi mắt của Hàn Diệc ảm đạm hẳn.
Nói dối.
Tự do và tôn trọng đều là dối trá.
Trần Túc khẽ thở dài bên tai cậu và siết chặt vòng tay hơn.
\”Em đột nhiên biến mất làm chúng tôi rất sợ hãi… đừng rời đi bây giờ.\”
Như thể hiện sự yếu đuối, Trần Túc vùi đầu vào cổ Hàn Diệc phả hơi thở ấm áp của mình lên làn da nhạy cảm của cậu, làm tai của cậu gần như đỏ bừng ngay lập tức.
\”Cứ coi như an ủi chúng tôi đi.\” Y mỉm cười.
Nhưng ở nơi Hàn Diệc không thể nhìn thấy, y mở mắt ra, cảm xúc trong đôi mắt dâng trào chỉ toàn là thấp thỏm và tối tăm.