[Edit Hoàn] Chiếm Hữu Cực Độ – Chương 31 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 70 lượt xem
  • 5 tháng trước

[Edit Hoàn] Chiếm Hữu Cực Độ - Chương 31

Bản edit chỉ đăng tải duy nhất tại Wattpad – WordPress @Jouriee65. Không reup và chuyển ver.

\”Em đang làm gì thế?\”

Nghe thấy giọng nói phía sau, Hàn Diệc khựng lại, sau đó cậu hốt hoảng đóng cửa rồi xoay người lại.

\”Khi Trần Túc về không đóng cửa kỹ…\”

Cậu nhẹ nhàng nói rồi cúi đầu nắm chặt khăn tắm đi ngang qua Trần Minh, lại bất ngờ bị hắn túm lấy tay.

Hàn Diệc sửng sốt một chút và ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ, \”Sao vậy?\”

Trần Minh nhìn thẳng vào mắt cậu, sau đó cười nói: \”Không có gì, em nghỉ ngơi đi, để tôi làm.\”

Nói xong hắn cầm lấy khăn tắm trong tay cậu, cười nhẹ rồi thản nhiên nói: \”Nếu em không nói cửa đóng không kỹ, tôi còn tưởng em muốn chạy ra ngoài.\”

Toàn thân Hàn Diệc cứng ngắc, cậu đứng ngơ ngác nhìn chằm chằm xuống sàn nhà với đầu óc trống rỗng.

Không ngờ Trần Minh lại sờ cổ của cậu, nhẹ nhàng bóp một cái, \”Xem ra là tôi hiểu lầm, được rồi, vào trong nghỉ ngơi một lát, em chắc chắn đã rất mệt rồi.\”

\”Ừ…\”

Hàn Diệc nhẹ nhàng đáp lại với vẻ mặt đờ đẫn, và đi theo Trần Minh vào phòng bên cạnh.

Cánh cửa ký túc xá đã ở ngay sau lưng cậu, nhưng cậu thậm chí còn không muốn rời đi.

Đứa trẻ bị cảm lạnh và phát sốt nhưng chưa đến mức sốt cao, sau khi hạ nhiệt cơ thể rồi đắp thêm miếng dán hạ sốt dán thì đến nửa đêm nhiệt độ đã dần ổn định.

Trần Minh đứng ở hành lang hút một điếu thuốc, cửa mở Trần Túc cũng đi ra.

Y dựa vào tường, và xoa xoa lông mày một cách mệt mỏi.

Trần Minh vẩy đi tàn thuốc, trong làn khói thuốc híp mắt hỏi: \”Ngủ hết rồi?\”

\”Ừ.\”

Trần Minh im lặng một hồi, đột nhiên cười nhạo một tiếng, \”Sao vậy, ông già làm khó dễ anh hả?\”

Trần Túc nhắm mắt lại không nói, trong hành lang im ắng đến mức có hơi kỳ quái.

Tàn thuốc lập lòe trong bóng tối, Trần Minh hít một hơi thật sâu rồi cất giọng nói khàn khàn.

\”Kế hoạch của anh là gì? Kết hôn luôn?\”

Vẻ mặt của Trần Túc vẫn không thay đổi, môi mỏng hơi hé mở thốt ra ba chữ: \”Không bao giờ.\”

\”Hừ.\” Trần Minh ném thuốc xuống đất rồi dùng chân đạp nát, \”Đừng tự tin thế chứ.\”

\”Người bị ông già nhốt ở nhà cũng đâu phải em.\”

Trần Túc không đáp, chỉ bực bội gõ ngón tay lên tường, \”Chuyện này anh sẽ lo liệu, gần đây em phải chú ý Hàn Diệc.\”

\”Bị gì, anh sợ em ấy chạy trốn nữa sao?\”

Trần Túc từ từ mở mắt trong bóng tối, nghĩ về tin nhắn của cha mình trên đường trở về.

\’Cha đã cho cơ hội, nhưng chẳng đứa nào thèm nghe lời.\’

Y luôn có một cảm giác khó chịu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.