Vạn Quân cho rằng mình nghe lầm, thân thể vốn xao động lại yên tĩnh xuống, sửng sốt nửa phút mới phục hồi tinh thần, \”Cái gì?\”
Nhất thời xúc động nói ra, muốn Mộ Hoàn Chân lặp lại một lần nữa có chút khó có thể mở miệng, nhưng Vạn Quân tra hỏi không ngớt, \”Bảo bối, em vừa nói cái gì?\”
\”Em…\” Mộ Hoàn Chân ấp a ấp úng.
Vạn Quân nôn nóng, mặc dù hắn nghe thấy rõ ràng, nhưng hắn vẫn muốn xác nhận lại, đây không phải vọng tưởng của hắn, không phải ảo giác của hắn, \”Cưng ơi… Em nói lại lần nữa đi…\”
Sắp đến thời khắc sự kiên nhẫn chờ đợi của Vạn Quân tiêu hao hết, Mộ Hoàn Chân rốt cục cũng chịu mở miệng, \”Anh không cần gấp gáp… Em sẽ không chạy… Sẽ… Chờ anh trở về…\”
May mắn thay Vạn Quân không nhìn thấy bộ dạng của cậu ngay giờ phút này, quá khó xử, ngay cả cái cổ cũng xấu hổ đến đỏ bừng.
\”Được rồi… Được rồi… Anh không vội…\” Vạn Quân để chân trần đi tới đi lui trên mặt đất, kích động không biết phải làm sao.
M quốc bên kia đang là đêm khuya, Mộ Hoàn Chân nhìn đồng hồ hỏi, \”Vậy bây giờ anh có muốn đi ngủ hay không?\”
\”Không muốn! Anh không thể ngủ được\” Vạn Quân nói chuyện cũng đang run rẩy, lại si mê cười ngây ngô, hiện tại hắn chỉ muốn ôm Mộ Hoàn Chân, nhưng hắn ôm không được, chỉ có thể nghe giọng nói của cậu để giảm bớt nỗi khổ tương tư.
Tuy rằng chỉ có Mộ Hoàn Chân ở nhà một mình, cậu vẫn thẹn thùng vùi đầu vào trong cái gối, thực ra cậu cũng không nỡ để Vạn Quân cúp điện thoại.
Vạn Quân muốn tìm một chút đề tài, mà không phải một người ngây ngốc, trong lúc giật mình nhớ tới vừa rồi Mộ Hoàn Chân không phải là gọi tên hắn sao.
\”Bé yêu… Em vừa gọi tên anh đúng không?\” Cách điện thoại di động, cũng có thể cảm nhận được sự vui sướng của Vạn Quân
Chính mình nhất thời nóng vội gọi tên Vạn Quân, không nghĩ tới Vạn Quân lại nói, \”Lại gọi một lần nữa được không, bé cưng\”
\”Vạn Quân…\” Mộ Hoàn Chân có chút luống cuống ngã xuống giường, giọng nói ướt át
Vạn Quân không còn đi loạn khắp phòng nữa, đứng im tại chỗ, \”Gọi lại một lần nữa…\”
\”Vạn Quân…\”
Mặc dù chỉ là gọi tên, cũng làm cho Vạn Quân cảm thấy như được chuộc tội, là Mộ Hoàn Chân thật lòng cam tâm tình nguyện, nói muốn chờ hắn.
Trong nước chính là buổi chiều, Mộ Hoàn Chân nhốt mình ở trong phòng cùng hắn nói chuyện, hai người nhất thời quên mất thời gian, kỳ thật đến cuối cùng đều là mình lặp đi lặp lại tên Vạn Quân một lần nữa, ngọt ngào đến náo nhiệt làm cho hai người bọn họ đều không muốn cúp điện thoại.
Sáng sớm Vạn Quân đem quầng thâm mắt ra khỏi phòng, chú Ngô và mẹ hắn ở phòng ăn chờ hắn ra ăn cơm cũng bị doạ sợ
Chú Ngô run rẩy cầm tờ báo trong tay, nháy mắt với mẹ hắn rồi hỏi, \”Vạn Quân, không ngủ được sao?\”
Vạn Quân mất tinh thần gãi tóc, \”Tối hôm qua cháu với Mộ Hoàn Chân gọi điện thoại quá lâu\”