Hành động của mình đã dọa Mộ Hoàn Chân, Vạn Quân cũng rất xót xa ân hận, nhưng chỉ cần Mộ Hoàn Chân chống lại hắn, hắn sẽ không khống chế được chính mình.
\”Không có…\” Vạn Quân thẳng thừng phủ nhận, \”Bé ngoan… Đừng làm tôi kích động… Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc làm hại em… Thật đấy… Ngay cả khi tôi nói muốn nhốt em lại… Tất cả đều là sự tức giận…\”
Vạn Quân nói năng có chút lộn xộn, trong lòng hắn không muốn dọa Mộ Hoàn Chân, hắn cũng muốn chậm rãi tiến đến, hai người giống như những cặp đôi bình thường, bắt đầu từ hẹn hò nắm tay nhau, nhưng bọn họ lại có sai lầm ngay từ lúc bắt đầu, cho nên sai lầm mới nối tiếp sai lầm.
Nhưng hắn không hối hận khi dùng cách thức bỉ ổi nhất để có được Mộ Hoàn Chân, bởi vì mặc dù cuối cùng Mộ Hoàn Chân không muốn hắn, hắn còn có nhược điểm để cho cậu đi vào khuôn khổ.
\”Tôi không muốn như vậy… Em đừng nghĩ đến việc chạy trốn… Nhìn tôi…\” Vạn Quân vội vàng ôm lấy đầu Mộ Hoàn Chân, muốn chứng minh bản thân nói, \”Em không chịu nhìn tôi… Không thể chấp nhận… Tôi rất sợ…\”
Mộ Hoàn Chân chịu không nổi bộ dạng này của Vạn Quân, giống như là tội phạm bị nghiện, cậu sợ hãi đồng thời cũng mềm lòng, mím môi mang theo chút oán giận, \”Anh bóp cổ tôi… Thiếu chút nữa là thở không nổi…\”
Dấu tay trên cổ khi nhìn thấy vẫn còn giật mình, Vạn Quân nghiêng đầu nhìn, dấu tay cũng đã trở nên đỏ sậm.
\”Không phải… Tôi không cố ý… Thực xin lỗi… Thực xin lỗi…\” Vạn Quân run rẩy sờ cổ Mộ Hoàn Chân, \”Bé cưng, em gọi tên tôi… Tôi… Em gọi tên tôi… Tôi sẽ không làm như vậy…\”
Hai chữ \’Vạn Quân\’ bị kẹt ở cổ họng, Mộ Hoàn Chân không thể gọi ra khỏi miệng, cái tên này đối với cậu mà nói là cách rất xa không thể nào đến gần, Mộ Hoàn Chân liếc mắt nhìn cảnh vật nơi khác, \”Tôi muốn về nhà… Anh đưa tôi về nhà đi…\”
Vạn Quân mạnh mẽ ôm chặt người cậu, cố chấp hỏi, \”Tại sao em… Không chịu gọi tôi…\” Cánh tay không ngừng siết chặt, siết chặt đến mức Mộ Hoàn Chân đau đớn, \”Em không nghe lời… Em lúc nào cũng như thế… Em biết là tôi sẽ tức giận… Còn cố ý chọc giận tôi…\”
Mắt cậu nhìn thấy Vạn Quân lại muốn phát điên, Mộ Hoàn Chân vừa gấp vừa sợ, không dám giãy dụa, gần như tuyệt vọng, cắn môi nức nở, \”Anh lại muốn bóp cổ tôi…\”
Một câu nói đánh thức Vạn Quân, dáng vẻ kiêu ngạo của Vạn Quân giảm xuống rất nhiều, xoa bả vai Mộ Hoàn Chân, ấn vào trong ngực, không ngừng nhận sai, \”Không phải… Không có… Tôi sẽ không…\”
Vạn Quân vuốt ve lưng Mộ Hoàn Chân, Mộ Hoàn Chân có chút bất lực, sau lưng cậu có quá nhiều tranh chấp, không phải cậu điên thì chính là Vạn Quân điên, ý nghĩ cùng nhau đến chỗ chết khiến Mộ Hoàn Chân nghĩ cũng không dám nghĩ, cậu nhát gan, cậu cũng không đành lòng.
Vì chứng minh bản thân không hề muốn làm tổn thương Mộ Hoàn Chân, Vạn Quân ôm người thì thầm một hồi, mới nói, \”Tôi đưa em về nhà\”
Dọc đường đi, đều là Vạn Quân đang nói chuyện, nói chuyện trường học, nói chuyện thi đấu, Mộ Hoàn Chân yên lặng nghe, thỉnh thoảng đáp lại một hai câu, hai người cực kỳ giống đôi tình nhân nhỏ.