Vạn Quân phản ứng rất nhanh, đuổi theo bước chân cậu, nhìn bóng dáng nghiêng ngả lảo đảo của Mộ Hoàn Chân, Vạn Quân ba bước cũng làm như hai bước, tiến lên chặn cậu lại.
Bắt lấy cánh tay Mộ Hoàn Chân, đem cậu ôm vào trong ngực, một tay nâng cằm cậu lên. Mộ Hoàn Chân sợ hãi, răng lợi bị hôn đến run rẩy, có thể nghe được âm thanh thâm thuý.
Cậu không muốn hỏi Vạn Quân đã xảy ra chuyện gì, cũng không muốn nghe Vạn Quân giải thích, Mộ Hoàn Chân hiện tại cũng không muốn làm tình, chính là trốn tránh, trốn đến một chỗ không có người, cứ thế trốn đi.
\”Đừng nhúc nhích…\” Giọng nói quen thuộc cùng khuôn mặt Vạn Quân hoàn mỹ kết hợp cùng một chỗ, Mộ Hoàn Chân sợ hãi nhắm chặt hai mắt, cậu không dám cùng Vạn Quân nhìn nhau, \”Mở mắt ra, nhìn tôi\”
Người trong ngực run rẩy như cái rây, nhìn giống như bịt lỗ tai lại, không nghe được lời nói của Vạn Quân, Vạn Quân trầm giọng nói lại một lần nữa, mang theo chút ý tứ uy hiếp, \”Nhìn tôi, Mộ Hoàn Chân\”
Ngay từ đầu, thời điểm hai người ở cùng nhau, Vạn Quân chính là dùng loại giọng điệu này, đối với cậu lúc gần lúc xa, lúc lạnh lúc nóng, nếu làm trái ý hắn, hắn sẽ dùng cách thức ra lệnh này nói chuyện với Mộ Hoàn Chân, đối với Vạn Quân thì cậu chỉ có sợ hãi đến từ trong xương cốt.
Đôi mắt Mộ Hoàn Chân nhắm chặt lại, bị vây trong nỗi sợ hãi cực độ, hô hấp tắt nghẹn nhìn Vạn Quân.
Vạn Quân ở trong lòng nhắc nhở chính mình, đồng thời nhắc nhở Mộ Hoàn Chân, tốt nhất là trả lời hắn tuyệt đối không nên im lặng, hắn phải khống chế bản thân không được phát điên, sẽ dọa Mộ Hoàn Chân chạy mất, hậu quả xấu nhất là đem Mộ Hoàn Chân về dọa vỡ mật, sau đó triệt để đem cậu nhốt ở nhà, hai người bọn họ về sau đi đâu cũng không cần đi, giày vò lẫn nhau đến bạc đầu.
\”Bé cưng…\”
Xưng hô thân mật như vậy, Mộ Hoàn Chân rất kháng cự, đối mặt với Vạn Quân, cậu bắt đầu liều mạng giãy dụa.
Vạn Quân có chút khó thở, từ cuối xương sống có một luồng khí dồn ép thẳng đến đại não, Mộ Hoàn Chân phản kháng làm cho hắn khó có thể khống chế tốt tâm tình.
\”Đừng giãy dụa… Cục cưng… Đừng làm tôi phát điên… Đừng cho tôi mượn cớ như vậy…\”
Trong thành phố đã đến mùa mặc áo bông, trên trán Vạn Quân lại toả ra một tầng mồ hôi mỏng, trên tay có chút không khống chế được sức lực, bóp Mộ Hoàn Chân đến đau đớn, sắc mặt căng thẳng, chỉ cần Mộ Hoàn Chân nói ra một câu không đúng, hắn có thể bộc phát lửa giận ngay tại chỗ.
Mộ Hoàn Chân sợ hắn, cũng hận hắn, uất ức cùng oán giận tích góp lâu như vậy, cố gắng kìm nén nước mắt chảy ngược trở về, chất vấn nói, \”Sao anh lại như vậy… Tôi muốn về nhà…\”
Nói chuyện có chút sốt ruột, Mộ Hoàn Chân mãnh liệt ho khan, nước mắt rốt cuộc không nhịn được lã chã rơi xuống, \”Hức… Tôi không muốn ở đây nữa…\”
Nghe thấy Mộ Hoàn Chân nói muốn rời đi, trong đầu Vạn Quân bắt đầu ong ong chấn động, lý trí và dây thần kinh bắt đầu chống lại nhau, có phải hay không muốn đánh Mộ Hoàn Chân ngất xỉu trói về nhà, có phải sẽ dùng thủ đoạn cứng rắn một chút hay không.