Edit: Ry
Túc Ly chưa từng nghĩ nhiều, ngày ngày cùng Huyền Thính trải qua cuộc sống có thể nói là khô khan. Cậu đam mê rèn đúc, trước kia có một mình thì có thể cả tháng không nói chuyện với ai. Nhưng từ khi Huyền Thính tới, lúc rèn thỉnh thoảng Túc Ly sẽ chủ động bắt chuyện với hắn. Những lúc như vậy thường khiến cậu nhớ đến tháng ngày lang thang trong rừng khi còn nhỏ, các tiểu yêu sợ cậu, đại yêu không muốn nói chuyện với cậu, cậu cứ một mình lưu lạc nhiều năm. Tới khi gặp được Kinh Hạc, cậu mới kết thúc chuỗi ngày sinh hoạt cô độc.
\”Huyền Thính, ta từng có một giấc mơ.\” Túc Ly tựa vào bàn, lấy từ trong túi càn khôn ra rất nhiều trái cây, chia sẻ với Huyền Thính: \”Trong mơ có một nam nhân rất đẹp, luôn nói chuyện với ta…\”
Cậu nhét một múi quả vào miệng Huyền Thính: \”Còn đút ta ăn.\”
Huyền Thính nhai, trả lời: \”Vậy hắn chắc chắn là người tốt.\”
Túc Ly nghiêng đầu cười: \”Ngươi chắc chắn vậy cơ à?\”
Huyền Thính ngập ngừng: \”Hắn là người xấu ư?\”
Từ nhỏ Túc Ly đã luôn đứt quãng mơ những giấc mơ phức tạp, về sau lớn lên cậu mới biết đó là mộng có liên quan tới Niết Bàn, tất cả đều là kí ức và truyền thừa cậu mang theo khi chuyển sinh. Nhưng trong những kí ức hỗn loạn đó luôn có một bóng hình quen thuộc dẫn cậu đi vẫy vùng bát hoang, lên núi xuống biển, đi rất nhiều nơi.
Sau khi cậu và Kinh Hạc thành lập Phượng Hoàng Thần Sơn, thỉnh thoảng Túc Ly sẽ đến nhân gian một chuyến, nhưng đều không thấy dấu vết của những nơi cậu gặp trong mơ. Có một lần Kinh Hạc ra ngoài, trở về kể cho cậu nghe về một bí cảnh, Túc Ly mới biết cái gọi là cảnh còn người mất. Những kí ức trong mộng đã thay đổi theo thế gian, hoặc là thành bí cảnh viễn cổ, hoặc là bị chôn vùi dưới lòng biển sâu.
Năm tháng trôi đi, giấc mơ của cậu cũng ngày càng nhiều.
Kí ức mơ hồ trong mơ dần được xâu chuỗi, thỉnh thoảng sẽ có diễn biến tiếp đó, cậu sẽ nghe được những âm thanh như từ xa vọng về. Âm thanh ấy đôi lúc sẽ có tiếng cười, cuốn theo ngọn gió ào ào kể cậu nghe về rừng núi biển rộng, không giấu được dịu dàng và chiều chuộng. Về sau cậu thấy được sóng cả mãnh liệt, sừng rồng loáng thoáng lướt qua trước mặt. Long giẫm lên sóng lớn, bóng dáng kiêu hùng.
Rồi mưa gió ập tới, sấm chớp đì đùng, ngô đồng chết héo. Cậu cẩn thận đỡ long hồn, ngửa đầu nhìn huyền lôi cuồn cuộn.
Túc Ly hiểu ra, trong thần hồn của cậu giấu một vệt long hồn đất trời cũng không biết. Từ đó Túc Ly liên tục tới các bí cảnh, để yêu tu của Phượng Hoàng Thần Sơn tìm quanh, chỉ để tìm lại ngô đồng chết héo trong mộng, cùng với mảnh đất chôn giấu xác người xưa từ viễn cổ.
Đúc kiếm để đúc hồn, nung xương để tái sinh.
Túc Ly bỗng bừng tỉnh, nhìn khuôn mặt ngày càng giống trong kí ức, cười nói: \”Hắn là người rất tốt, là người nuôi ta lớn.\”
Huyền Thính không hiểu: \”Là Kinh Hạc à?\”
Túc Ly nhét cho nhóc kiếm linh một quả nữa, cười nói: \”Không phải, ngươi đoán lại xem?\”