[Edit – Hoàn] Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều – Lý Ôn Tửu – Ngoại truyện Long và Tiểu Phượng Hoàng (1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều – Lý Ôn Tửu - Ngoại truyện Long và Tiểu Phượng Hoàng (1)

Edit: Ry

Dông tố từng cơn, tiết trời ác liệt bao trùm vùng này. Gió bão càn quét rừng rậm, lá cây bị cuốn lên như lưỡi đao sắc bén. Muông thú thi nhau chạy, chim tước bay nhảy, dẫn người nhà trốn tới nơi an toàn.

\”Bão to rồi, không biết lần này bao giờ mưa mới ngừng.\”

\”Tất cả là tại con Giao ở Đông Hải, nó lại làm dậy sóng.\”

\”Nói nhỏ thôi, đừng để đại yêu nghe được.\”

Mưa gió phá hủy nơi ở của tiểu yêu, gió giật cây đổ, tất cả yêu quái chạy về hướng Tây.

Một chú chim lớn đậu trên vách núi, cẩn thận ngậm đám con của mình, theo lời thúc giục của đồng tộc bay lên. Đúng lúc này, nàng thấy trong khe núi có một chú chim non trụi lủi đang há miệng, không ngừng phát ra âm thanh quái dị.

Âm thanh ấy vô cùng nhỏ yếu, như là đang cầu cứu.

\”Con nhà ai đây, sao lại rơi xuống dưới này.\” Nàng mềm lòng, kêu lên với đồng tộc ở đằng xa.

Đầu đàn bay tới, móng vuốt sắc bén giẫm lên cành cây sắp gãy đầy nguy hiểm, cúi đầu ngửi chú chim non kia. Chú chim đột nhiên hoảng loạn lùi về sau, hắn ngửi được một mùi rất đáng sợ, khiến hắn khủng hoảng. Chim đầu đàn vội vàng trốn đi, kêu lên với đồng tộc: \”Đó là tà vật, chạy mau.\”

Lời này dọa các Điểu tộc khác, tiếng chim kêu vang cả vùng.

Chú chim kia sững sờ, không ngờ chim non lại là tà vật, vội vàng cắp con mình bay theo đàn. Tình huống bất ngờ phát sinh này cũng không ảnh hưởng tới tốc độ bỏ chạy của Điểu tộc. Mưa gió sắp tới rồi, bão lần này là do Giao Long ở Đông Hải gây ra. Con Giao đó muốn hủy rừng Thiên Diệp, bọn nó không mau rời đi thì sẽ chết dưới lửa giận của Giao Long.

Mưa gió lớn dần, sấm chớp tạo thành những vệt dài đáng sợ trên không trung.

Cành cây vừa phải chịu trọng lượng của chim lớn, vết gãy bị mưa gió quật lớn dần. Chú chim non ướt sũng trốn dưới tán cây rách rưới, từng hạt mưa to như hạt đậu đánh vào cơ thể bé nhỏ làm nó run lẩy bẩy. Đôi mắt to tròn nhìn lên không trung, giữa tầng mây dường như có bóng hình xuyên qua. Cảm xúc luống cuống và bất lực tràn ngập cơ thể bé nhỏ, nó không ngừng kêu lên những tiếng yếu ớt quái dị với bầu trời.

Gió cuốn tới, cành cây trên vách núi không chịu được nữa.

Rắc một tiếng, cành cây kéo theo chim non rơi xuống vực sâu. Đúng lúc này, từ tầng mây vươn ra một cái chân khổng lồ, móng vuốt hơi khum lại, chim non và nhánh cây rơi vào một chỗ cứng rắn trên chân. Nó rên rỉ, tiếng kêu trở nên đáng thương, có lẽ là ngã đau, cũng có thể là bị mưa lạnh.

\”Chim?\”

Âm thanh cổ xưa vọng ra từ không trung, giống như lâu lắm mới mở miệng, phát âm hơi trúc trắc, nhưng cực kì ngạo mạn.

Chim non ngẩng đầu, đối diện với một con ngươi to tướng.

Đó là Long từ trên trời giáng xuống, con ngươi vàng kim thấm đẫm uy áp không thể coi thường, giống như thiên thần quan sát sâu kiến nhỏ yếu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.