Edit: Ry
Trăng máu trên cao, rừng sâu vô tận.
Yêu giới và Nhân giới bị chia cắt, cánh cổng duy nhất dẫn tới Yêu giới nằm ở phía Nam thành phố K. Đi vào khu rừng bạt ngàn, như thể tiến vào vùng hoang vu không người, trải qua từng tầng sương mù, đến cuối sẽ thấy cánh cổng Yêu giới. Cửa này sống, nếu kẻ tới là người, mở cửa sẽ thấy rừng rậm bao la, chỉ dẫn cho lữ khách lạc đường. Kẻ tới là yêu, mở cửa sẽ thấy một thế giới kì ảo khác, cầu thang dẫn xuống Yêu giới huyên náo phồn hoa.
Túc Lê từng nghe cũng từng xem ảnh, nhưng đây lại là lần đầu đích thân tới.
Xe ngựa của tộc Huyền Hạc đã chờ sẵn ở cổng, ngoài ra còn có rất nhiều trưởng lão Điểu tộc, Minh Chủ Yêu Tộc đứng ở đầu hàng, mời Túc Lê dạo chơi Yêu giới vài hôm. Lãnh địa của tộc Huyền Hạc hơi xa, đi từ cổng Yêu giới phải mất chừng ba ngày. Túc Lê thưởng thức phong cảnh dọc đường, Yêu giới lưu giữ rất nhiều kiến trúc năm xưa, khác hẳn với những tòa cao tầng ở xã hội Nhân tộc. Mỗi con đường, mỗi tòa thành, từng nơi đều có một cảm giác quen thuộc khó có thể làm lơ.
Trần Kinh Hạc giải thích cho Túc Lê: \”Năm đó chiến tranh dẫn tới rất nhiều vấn đề, Yêu giới hiện tại chính là Yêu vực do các đại yêu mạnh nhất của Yêu tộc vạch ra thời đó. Thế nên so với Nhân tộc, chúng ta lưu giữ được nhiều lịch sử hơn.\”
Xe ngựa dừng bìa rừng, Túc Lê nhìn thấy một bia đá cao lớn.
Trên tấm bia viết hai chữ \”Huyền Hạc\”, cậu xuống xe, đi tới trước tấm bia, nhẹ nhàng chạm vào đường vân trên đó. Xúc cảm quen thuộc và hoa văn khiến Túc Lê thoáng ngẩn ngơ.
Ly Huyền Thính nói: \”Đây là bia đá núi.\”
Đây là đá núi đặc biệt chỉ có trong Phượng Hoàng Thần Sơn, năm đó cái bia dùng để khắc chữ \”Phượng Hoàng Thần Sơn\” cũng là dùng loại đá này.
Túc Lê đi vòng qua bia đá, men theo con đường mòn đi lên.
Tu sĩ Huyền Hạc phụ trách tuần tra đã rút lui, bên trong núi rừng yên tĩnh chỉ có tiếng gió và côn trùng rả rích. Trần Kinh Hạc và Ly Huyền Thính đi sau Túc Lê, nhìn cậu thuận theo cầu thang bước lên.
Thềm đá men theo sườn núi, cứ như vậy đi lên, hai bên đường là hai hàng trụ đèn bằng đá. Tuy hơi khác, nhưng nhìn qua thật sự rất giống với đường lên Phượng Hoàng Thần Sơn. Đi giữa rừng núi, Túc Lê có cảm giác như trở về nhà, vô thức bước nhanh hơn. Lúc đi qua một đoạn sườn núi, cậu nhìn thấy một lối rẽ.
Đứng ở chỗ rẽ nhìn xuống là có thể thấy đèn đuốc sáng trưng dưới thung lũng. Đêm khuya có mây khói lượn lờ, dưới mái hiên đình đài, tốp năm tốp ba người cùng nhau đánh cờ, trò chuyện, những Huyền Hạc nhỏ tuổi thì đang tụ tập chơi đùa với nhau… Đó là chỗ sinh sống của Huyền Hạc.
Nhưng Túc Lê nhìn lối rẽ ở đối diện, một cảm giác kì lạ vẫn luôn thúc giục cậu tiến lên.
Xung quanh thềm đá xám xanh đã mọc cỏ, lối đi chật hẹp chỉ đủ cho một người.
Túc Lê đi trước, men theo cầu thang uốn lượn xuống núi, đi tới trước một tấm bia đá khác. Bia đá tản ra thần lực mơ hồ với dòng chữ quen thuộc. Nó nằm giữa rừng núi rậm rạp, bao năm qua vẫn luôn chờ người xưa trở về.