[Edit – Hoàn] Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều – Lý Ôn Tửu – Chương 172: Trường học – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều – Lý Ôn Tửu - Chương 172: Trường học

Edit: Ry

Túc Úc ăn trưa trong tâm trạng hết sức phức tạp, nhất là khi ý thức được vấn đề nào đó, cả bữa ăn anh cứ chú ý Ly Huyền Thính và Túc Lê. Nào là gắp thức ăn, nào là lấy đồ uống, nào là đút ăn.

… Cũng không hẳn là đút, chẳng qua do Túc Lê đang đeo găng xé thịt gà nên Ly Huyền Thính cầm ống hút cho cậu uống nước mơ.

Ngoài ra thì trên đĩa của Túc Lê đặt một bát tôm đầy do Ly Huyền Thính lột…

Hành vi này, nếu là mọi ngày thì chắc chắn Túc Úc sẽ trêu bé bé lớn vậy rồi mà vẫn cần người lột tôm cho, nhưng hoàn cảnh thay đổi, ý nghĩa bị phóng đại lên gấp mấy lần.

\”Mọi người no chưa?\” Túc Lê thấy Túc Úc cứ nhìn mình, bèn hỏi: \”Anh cả sao thế?\”

Túc Úc đặt đũa xuống: \”No rồi.\”

Ly Huyền Thính đứng dậy đi thanh toán, Túc Minh liếc bát canh của Túc Úc, mới ăn được một nửa.

Lạ nhỉ, anh cả thế mà không ăn hết.

Cơm nước xong Túc Lê muốn về kí túc xá một chuyến, cùng Ly Huyền Thính đi trước. Túc Úc tiễn hai đứa em đi xa với vẻ mặt phức tạp, lời lên tới miệng rồi lại không thốt ra được câu nào. Cuối cùng vẫn là Túc Minh trịnh trọng vỗ vai anh: \”Thôi không sao đâu anh, thêm mấy ngày là quen ấy mà.\”

Túc Úc quay đầu nhìn Túc Minh: \”Mày thì biết cái gì? Anh đây là có tâm sự nên không thấy ngon miệng.\”

\”Anh còn có tâm sự á?\” Túc Minh giật mình: \”Sao em lại không biết, anh không phải là ăn no thức ăn cho chó rồi nên không ăn nổi cơm nữa à?\”

Túc Úc: \”… Mày không hiểu được gánh nặng của người làm anh đâu.\”

Anh thấm thía nói: \”Tình huống của bé bé với Huyền Thính khá phức tạp, hai đứa nó không che giấu gì cả, lỡ để ba mẹ biết thì phải giải thích thế nào. Tuy nhà mình cũng thoáng, nhưng mấy chuyện tình cảm này muốn giải thích cũng rất khó. Là anh cả trong nhà, anh phải nghĩ cách giải quyết khó khăn cho mấy đứa nó, để tránh…\”

\”Hả?\” Túc Minh ngạc nhiên: \”Anh không biết à?\”

Túc Úc: \”Hả?\”

Túc Minh nói mà không nghĩ: \”Lần trước em hỏi mẹ, mẹ bảo ba mẹ biết lâu rồi.\”

Rồi bổ sung: \”Hóa ra anh là người biết cuối cùng thật, em còn tưởng ban nãy là anh giả vờ không biết chứ.\”

Túc Minh nói xong, sự im lặng lan tràn giữa hai anh em. Giờ Túc Minh mới ý thức được vấn đề, chủ động phá vỡ bầu không khí: \”Gần đây có tiệm thịt nướng, hay là em đi ăn với anh?\”

Túc Úc lườm nó.

Túc Minh đổi giọng: \”Em mời anh một bữa?\”

Túc Úc: \”Còn không nhanh cái chân lên!?\”

Về ký túc xá, Túc Lê mang trà sữa cho bạn cùng phòng. Trong lúc cậu nằm viện các bạn đều rất nhớ, mỗi lần tới thăm là mang đủ thứ cho cậu. Thực tế thời gian Túc Lê ở kí túc xá cũng không dài, đồ cần thu dọn cũng không nhiều, không tới một tiếng đã xong, vừa kịp để đi học tiết đầu buổi chiều.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.