[Edit – Hoàn] Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều – Lý Ôn Tửu – Chương 168: Con muỗi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều – Lý Ôn Tửu - Chương 168: Con muỗi

Edit: Ry

Phòng tắm không lớn cũng không nhỏ, cái bồn tắm lớn màu trắng được đặt sau kính mờ.

Bồn tắm đã được dùng thuật tẩy trần để khử trùng, sau đó rót đầy nước ấm, bên trên còn treo một cái bình ngọc màu trắng sứ, linh tuyền ngàn năm như đốt tiền chảy ra. Túc Lê ngồi trên giường nghe tiếng nước tí tách trong phòng tắm, anh cả với em trai ở phòng bên ngoài hình như đang chơi game. Gần đây hai người họ thường xuyên tổ đội chơi game điện thoại, còn gạ cả Phong Yêu chơi chung, ba người thành một đội. Cứ thế tranh thủ mỗi buổi tối ba mẹ về nhà nghỉ, thức đêm chơi. Để che giấu còn cố tình mở TV, thủ pháp gây án rất điêu luyện.

Lúc này ba người bên ngoài đang trò chuyện rất kịch liệt, Túc Lê lại không có tâm tư lắng nghe, chỉ chú ý chỗ phòng tắm.

Khi mới tỉnh, linh mạch trong cơ thể cậu rất yếu, đến cả rửa mặt cho cậu Ly Huyền Thính cũng phải cẩn thận từng li từng tí, đừng nói tới chuyện hôn.

Về sau cơ thể cậu tốt hơn một chút, cũng phải trêu chọc mấy lần hai người mới hôn được, nhưng những tiếp xúc khác vẫn bằng không. Nhiều lần bầu không khí nóng bỏng, Ly Huyền Thính lại luôn hãm phanh kịp. Túc Lê chỉ có thể nhìn hắn giúp cậu hạ nhiệt bằng cách lau người, sau đó nghe tiếng nước chảy đứt quãng từ phía phòng tắm, bất đắc dĩ chìm vào giấc ngủ.

\”Huyền Thính, xong chưa?\” Túc Lê nhìn giá truyền dịch, linh dịch trong túi sắp truyền xong rồi.

Ly Huyền Thính bước ra, thuần thục rút kim.

Để tiện cho truyền linh dịch mỗi ngày, mu bàn tay Túc Lê ghim sẵn kim. Ly Huyền Thính chạm nhẹ vào đó, tạo một kết giới nhỏ, còn không quên dặn dò: \”Chỗ này của ngươi không được để dính nước.\”

Túc Lê vâng lời gật đầu, sau đó giơ lên tay trái lành lặn.

Ánh mắt Ly Huyền Thính có chút bất đắc dĩ, cúi người bế thiếu niên lên, vững vàng ôm trong ngực, sau đó mới đi vào phòng tắm.

Linh tuyền bốc hơi nóng, quạt thông gió thổi ù ù, hơi nước bám đầy gương.

Túc Lê ngoan ngoãn để Ly Huyền Thính cởi quần áo cho, cuối cùng được đặt vào làn nước ấm. Cậu ngâm mình trong nước, linh lực tranh nhau chen lấn chui vào cơ thể. Cậu cúi xuống vốc nước rửa mặt, giương mắt lên lại thấy Ly Huyền Thính đứng ngoài cửa kính, im lặng nhìn cậu.

Không gian trong này không thể bằng phòng tắm ở nhà, Ly Huyền Thính đứng tựa vào cửa kính, tay áo sơ mi trắng được xắn lên, nhưng quần tây khó tránh khỏi dính nước. Túc Lê ngồi trong bồn tắm nhìn hắn, nhìn lưng eo thẳng tắp của người đàn ông, nhìn thân hình cao lớn của hắn. Đối mặt với ánh mắt kia, cậu lơ đãng cười, lại nói: \”Lưng ngứa.\”

Ý là muốn kì lưng.

Ly Huyền Thính nghe vậy lấy khăn, đỡ cậu ngồi thẳng, khăn mặt nhúng nước dán lên lưng: \”Chỗ này à?\”

Túc Lê nhìn thẳng, tay trái giấu dưới nước lại bắt đầu chuyển động: \”Xuống chút nữa đi.\”

Ly Huyền Thính dịch xuống một chút, đột nhiên tay của Túc Lê từ dưới nước vươn lên tóm áo hắn. Cũng không biết cậu đang bệnh mà lấy đâu ra sức lớn như vậy, nửa áo của Ly Huyền Thính ướt đẫm, ánh mắt nhìn cậu càng thêm tăm tối: \”A Ly, đừng nghịch.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.