Edit: Ry
Mọi người nhìn về phía ảnh kiếm trên không trung, thanh kiếm bay ra từ yêu tướng Phượng Hoàng có uy áp không hề tầm thường. Kết hợp với yêu tướng, ép hầu hết tu sĩ ở đây phải khom lưng uốn gối. Đó là cái uy nghiêm trời sinh của bậc đế vương, cao quý ngời ngời, không thể ngỗ nghịch.
Lôi kiếp bổ xuống ảnh kiếm từng hồi, lại không thể ngăn cản nó tiếp tục ngoi đầu, như Chân Long giáng thế, từng chút cho tới hoàn chỉnh hiện ra trước mặt chúng tu sĩ.
\”Kiếm uy bậc này…\” Trương Thủ Không không chớp mắt nhìn thanh kiếm kia: \”Yêu kiếm duy nhất…\”
Những thanh kiếm lơ lửng trên không trung réo rắt tiếng kêu thuần phục, cũng khiến trái tim kiếm tu kết nối với chúng rung động.
Cuối cùng, thanh kiếm kia hoàn toàn thoát ra khỏi Phượng Hoàng yêu tướng. Ảnh kiếm hư ảo giáng xuống, lơ lửng trên đầu tất cả. Bí cảnh hoàn toàn sụp đổ, mưa gió cuốn tới khiến họ phải lùi lại mấy bước. Vòng xoáy linh lực trên cao cũng theo đó mà ngừng, yêu tướng Phượng Hoàng thu cánh, bầu trời đỏ rực dần nhạt đi, cuối cùng trở lại là một ngày mưa gió bình thường.
Túc Dư Đường và Trần Kinh Hạc lập tức vào núi khi yêu tướng biến mất. Trận tụ linh họ bố trí trước đó đã bị linh lực hung hậu phá hủy tan tành. Trần Kinh Hạc nhìn tới nhìn lui, vội vàng tìm kiếm, cuối cùng thấy được một bóng người quen thuộc. Y lớn tiếng gọi: \”Bên này.\”
Trong rừng vẫn còn chút ánh đỏ, như thể Nghiệp Hỏa trời giáng còn chưa tan.
Túc Dư Đường cũng thấy người kia. Người đàn ông mặc áo bào đen quay lưng về phía chị, mái tóc dài xõa xuống vai, vỏ kiếm trên lưng vẫn còn mãnh liệt tỏa kiếm khí. Trong lòng hắn ôm một người, người kia chỉ khoác một cái áo bào đơn giản, mái tóc vàng nhạt như thác nước đổ xuống, bình yên say ngủ.
\”Bé bé.\” Túc Dư Đường tiến lên mấy bước, tiếp cận hai người.
Chị nhẹ nhàng vén mái tóc dài, nhìn khuôn mặt ngủ bình yên của con, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng được đặt xuống: \”Mệt lắm đúng không?\”
\”Em ấy buồn ngủ ạ, ngủ một giấc sẽ tỉnh.\” Ly Huyền Thính đáp.
Túc Dư Đường nhẹ nhàng thở ra: \”Vậy là tốt rồi.\”
Bao lời Trần Kinh Hạc muốn nói mắc kẹt tại đây. Thật sự quá điên rồ, thời gian ngắn như vậy lại đúc được kiếm, rốt cuộc Phượng Hoàng đại nhân đã dùng bí thuật gì? Y có quá nhiều câu muốn hỏi, nhưng chuyện tới nước này, nhìn người đang say ngủ trong lòng Ly Huyền Thính, không nỡ trách nửa lời.
Y thật sự sợ, sợ rằng Phượng Hoàng đại nhân sẽ lại xảy ra chuyện. Vạn năm nữa là y cũng sẽ giống con Kim Ô già kia, không thể theo hầu Phượng Hoàng đại nhân nữa, vậy thì sẽ có bao nhiêu tiếc nuối.
Trong rừng liên tục vang lên tiếng bước chân.
Các tu sĩ giờ mới tỉnh, vội vàng chạy vào trong cùng. Chỉ là họ mới tới gần đã bị kiếm khí rơi từ trên trời xuống ngăn cản. Kiếm khí kia vô cùng sắc bén, mạnh mẽ không cho phép chống cự, chỉ cần họ bước thêm nửa bước, nó chắc chắn sẽ cắt đầu họ.