[Edit – Hoàn] Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều – Lý Ôn Tửu – Chương 163: Dục vọng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều – Lý Ôn Tửu - Chương 163: Dục vọng

Edit: Ry

Một phen đất rung núi chuyển.

Thanh kiếm trên đỉnh Phượng Hoàng Thần Sơn bổ xuống, cắt ra một cái khe dài và sâu, mưa gió sấm sét càng khiến nó mang sắc thái đáng sợ. Hộ vệ của Phượng Hoàng Thần Sơn tập thể ngừng công kích, sắc mặt Kinh Hạc thay đổi, Cửu Vĩ Hồ thẳng thừng xin lệnh.

\”Kinh Hạc đại nhân.\” Cửu Vĩ Hồ nói: \”Xin ngài cho phép ta tới sau núi.\”

Hộ vệ ở sau núi lại chạy tới mang theo mệnh lệnh của \”Ly Huyền Thính\”: \”Kinh Hạc đại nhân, Huyền Thính đại nhân dặn chúng tôi không được ra sau núi, bảo là ngài ấy sẽ xử lý.\”

Sắc mặt Kinh Hạc nghiêm trọng, nếu không phải thanh kiếm phá núi chính là kiếm Huyền Thính thì y đã dẫn người vào rồi.

Nhưng không rõ tình huống hiện giờ là thế nào, khí thế này chỉ Phượng Hoàng đại nhân làm được, chẳng lẽ ngài ấy xuất quan sớm?

\”Cửu Vĩ Hồ.\” Kinh Hạc nhìn nàng ta: \”Giải quyết đám người kia trước.\”

Trong rừng, Túc Úc thấy thế sửng sốt hồi lâu: \”Sao mà ảo quá vậy?\”

Tạ Hòa Phong bừng tỉnh khỏi uy áp của một kiếm kia, chú ý thấy có một nhóm người đang chạy ra sau núi. Anh nhớ lời dặn của Túc Lê, vội vàng báo: \”Túc đạo hữu, có người ra sau núi.\”

Không những thế, hộ vệ của Phượng Hoàng Thần Sơn như thể phát điên, thế công đột nhiên mãnh liệt hơn hẳn, nhất là Cửu Vĩ Hồ – thủ lĩnh của họ. Yêu tướng gần như tàn phá cánh rừng.

Túc Úc bị đẩy lùi chừng mười bước, bèn nói: \”Má, kiếm này của bé bé đánh không đúng lúc gì hết, đám này như ăn được buff vậy.\”

Túc Minh lại bắn một pháo, ánh mắt vẫn không rời khỏi ngọn núi: \”Chú Phong Yêu.\”

Phong Yêu bay nhanh trong mưa, cầm khẩu pháo Túc Úc cho, đi chặn đường đội ngũ đang chạy ra sau núi.

Hỏa lực bay đầy trời, đêm mưa này đã được định trước là không bình yên.

Trong khe núi sâu hoắm, một kiếm này đã phá tan vô số sát trận của Ác Long Đồ.

Túc Lê tung người nhảy vào, thoáng cái đã xuyên qua khe đi tới hành lang bên kia núi.

Bảng treo ghi viện Thiên Phong lung lay sắp rơi, mái hiên gạch ngói đã đổ vỡ xuống khe núi sâu thẳm.

Túc Lê đứng ở hành lang, ngửa đầu nhìn tòa nhà phía trước. Cậu cất bước đi tới, cả đường không thấy sát trận nào, xem ra hầu hết đều bị Ác Long Đồ bố trí ở phía bên kia. Cậu mở ra đường tắt nên dễ dàng đi thẳng tới kho binh khí.

Mưa như trút nước, Túc Lê dứt khoát đẩy cửa tiến vào trong, cảnh tượng quen thuộc mở ra trước mắt.

Kho binh khí nằm ở một viện nhỏ trong này, trông rất bình thường, không có gì khác biệt với những viện khác.

Nhưng thực tế nó chứa trận pháp phòng ngự cao cấp nhất, chỉ ai có thân lệnh của Phượng Hoàng mới được phép vào trong.

\”Ác Long Đồ và thần hồn của ngươi bị trấn áp trong này à?\” Túc Lê hỏi.

Tiếng Ly Huyền Thính yếu ớt vang lên từ thần hồn: \”Đúng vậy.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.