Edit: Ry
Khỏe như vâm!?
Trần Kinh Hạc có linh cảm không lành, sau đó y nghe được giọng Túc Úc từ bộ đàm của Phong Yêu.
Tiếng ồn trong bối cảnh gần như nuốt chửng giọng thằng bé, nhưng Trần Kinh Hạc vẫn nghe ra. Tiếng Túc Úc kẹp trong mưa gió, không hề yếu ớt, thậm chí là tràn đầy hưng phấn.
\”Báo — Xuất hiện con rối.\”
\”Báo — Bọn họ nói có người đang dùng vũ khí nóng bắn phá Phượng Hoàng Thần Sơn.\”
\”Vũ khí nóng?!\” Người phụ trách ngơ ngác: \”Đây là bí cảnh mà, sao lại xuất hiện vũ khí nóng. Kinh Hạc tiên sinh, vạn năm trước đã có vũ khí nóng rồi ư?\”
Trần Kinh Hạc: \”…\”
Làm sao mà có được?
Trong lều lộn xộn đủ thứ tiếng, Trần Kinh Hạc đau cả đầu.
Mẹ Túc quả quyết cầm bộ đàm của y: \”Con trai, giải thích tình hình đi, người đang xung đột với hộ vệ là các con à.\”
\”Mẹ? Mẹ yên tâm đi tụi con không sao.\” Túc Úc nói một câu lại ngừng một hồi: \”Con lấy linh vật từ chỗ bé Lê á, đang hỗ trợ hai đứa nó vào cấm địa. Mẹ yên tâm, đạn dược sung túc, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.\”
Hay lắm, thật sự là mấy đứa nó.
Ba Túc: \”… Lại còn hoàn thành nhiệm vụ, đầu tôi đây anh bắn luôn đi.\”
\”Ba, sao ba lại nói thế nhỉ.\” Giọng Túc Úc trộn lẫn tự hào: \”Bây giờ con ba mang trên mình trọng trách lớn lao, đang góp một viên gạch cho tương lai của giới tu đạo đấy. Pha này ra ngoài là con sẽ được lưu danh sử sách.\”
Không ai trong lều lên tiếng, bầu không khí vốn đang căng thẳng vì câu này của Túc Úc bỗng thả lỏng hơn nhiều.
\”Đù má, đông vậy.\”
\”Chú Phong Yêu giúp một tay đi, đúng rồi, chú vác cái này, nhắm vào đám người bắn là được.\”
Phong Yêu: \”Chỗ này à?\”
\”Đúng đúng, chú cầm luôn cái này đi, cứ bắn vào đám người là được, làm càng rầm rộ càng tốt.\”
Đủ loại âm thanh hỗn loạn, tu sĩ trong lều nhìn nhau, cái gì là càng rầm rộ càng tốt?
\”Chú Kinh Hạc, chú có liên lạc được với nhóm kia không, gọi thêm vài người tới giúp cháu đi.\” Tiếng Túc Úc tràn đầy hưng phấn: \”Chỗ sau núi ấy, hỏa lực của quân địch mạnh quá, chỉ có tụi cháu thì không đủ quân số. Cháu còn hàng nóng này, bảo họ tới tìm cháu nhận hàng là được.\”
Trần Kinh Hạc: \”…\”
Trong bí cảnh, Túc Úc và Phong Yêu đang phối hợp nã pháo. Hai người đột nhiên nhìn thấy ở cánh rừng đằng xa xuất hiện vài yêu tướng, đằng sau yêu tướng cao lớn còn có rất nhiều yêu tu đã hóa nguyên hình.
Túc Úc gào lên với bên dưới: \”Tạ Hòa Phong, bọn họ hóa yêu hình rồi, cẩn thận đấy.\”
Con ngươi Phong Yêu tối lại: \”Đó là yêu tướng của Cửu Vĩ Hồ.\”
Sự tồn tại có thể sánh ngang với đại tông sư… Cũng là đối thủ lớn nhất hiện giờ của họ.
Đủ âm thanh tạp nham vọng ra từ bộ đàm. Sắc mặt Trần Kinh Hạc thay đổi liên tục, bảo Thanh Điểu kết nối với bộ đàm của các tu sĩ khác, kêu họ mau chóng tới trợ giúp.