Edit: Ry
Ly Huyền Thính chỉ biết cứng đờ nhìn thiếu niên đang cưỡi trên người mình, lời đến miệng lại không thốt ra được. Hắn nhìn Túc Lê rõ ràng là mặc áo lót*, cơ thể nóng một cách kì lạ: \”A Ly… Ngươi.\”
*Bé Lê đang mặc đồ ở hiện đại, trong mắt người thời xưa thì đúng là như mặc đồ lót =))))
\”Ta làm sao?\” Túc Lê giúp hắn chỉnh lại áo, cảm xúc trong mắt rất phẳng lặng: \”Làm vậy có gì sai à?\”
Ly Huyền Thính không nhúc nhích, cứ như vậy nhìn cậu: \”Ngươi biết mình đang làm gì không?\”
Túc Lê: \”Biết. Nhưng ngươi là bạn trai ta, ta làm vậy có gì sai?\”
\”Bạn trai?\” Ly Huyền Thính khựng lại, cố gắng hiểu nghĩa của cụm từ này. Đối diện với ánh mắt của Túc Lê, nếu bỏ qua đồ đằng trên mặt thì thái độ của thiếu niên rất thẳng thắn thản nhiên, như thể hành vi này với cậu là hết sức bình thường.
\”Đạo lữ.\” Túc Lê nhìn hắn: \”Chúng ta là đạo lữ, ta làm vậy có gì sai.\”
Đầu Ly Huyền Thính trống rỗng, không thể làm gì khác ngoài nói: \”Ngươi ngồi dậy trước đã.\”
Túc Lê lại vẫn cứ ngồi trên người hắn, nhìn chằm chằm nét mặt hơi ngượng ngùng của Ly Huyền Thính, cúi người xuống hôn.
Ly Huyền Thính hơi né tránh, Túc Lê bướng bỉnh theo sát, hôn lên khóe miệng hắn, theo đà cạy mở hàm răng. Lần đầu làm chuyện này, kĩ thuật của Túc Lê rõ ràng ngây ngô vụng về, chỉ biết cắm đầu rướn tới, cắn môi Ly Huyền Thính, đầu lưỡi trúc trắc liếm.
Trước giờ mỗi lần hôn nhau đều là cậu nằm trong ngực Ly Huyền Thính, đợi bạn trai hôn mình, không ngờ vào bí cảnh thì lại đảo ngược.
Ly Huyền Thính muốn ngồi dậy, Túc Lê lại ngồi đúng trên eo hắn.
Hương vị ngây ngô của thiếu niên rong ruổi giữa răng môi, nụ hôn này vừa đau vừa đặc biệt. Đầu óc Ly Huyền Thính trống rỗng, không có kí ức, nhưng cơ thể đã quen với dạng tiếp xúc này, tiềm thức dẫn dắt hắn từng bước tiếp cận. Cạy mở hàm răng người kia, cũng cạy mở hàng rào trong trái tim mình, lấy ra phơi bày những xúc cảm trần trụi hắn giấu dưới đáy lòng không dám để ai biết.
Không biết như vậy bao lâu, con ngươi Túc Lê phản chiếu ánh mắt Ly Huyền Thính, đáy mắt hắn như muốn hút cậu vào, khiến tâm trí cậu vô thức đắm chìm.
Tay Ly Huyền Thính đè trên hông cậu, nháy mắt trời đất quay cuồng, vị trí của hai người đảo ngược. Mái tóc dài của người đàn ông rủ trên xương quai xanh của Túc Lê, răng môi tách ra, hai người nhẹ nhàng thở dốc.
\”A Ly.\” Tiếng Ly Huyền Thính hiện rõ sự kiềm chế.
Túc Lê lại ngửa đầu hôn lên khóe miệng hắn: \”Ngươi không hôn ta.\”
Ly Huyền Thính không biết phải đáp thế nào. Cơ thể hắn đã quen, nhưng đầu óc hắn trống rỗng. Hắn không ghét cảm giác như vậy, thậm chí cõi lòng còn tràn đầy vui sướng.
Mưa gió ngoài nhà gỗ ngày càng lớn, nước mưa róc rách chảy vào trong.
Ly Huyền Thính bình tĩnh ngồi dậy khỏi người Túc Lê.