[Edit – Hoàn] Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều – Lý Ôn Tửu – Chương 146: Biến cố. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều – Lý Ôn Tửu - Chương 146: Biến cố.

Edit: Ry

Dàn tu sĩ dùng một tốc độ cực nhanh, oanh liệt vọt tới. Túc Úc có đần cũng ý thức được tình huống hiện giờ không ổn lắm. Anh nhảy lên người Tiểu Kim Ô, một người một chim lập tức cất cánh, cánh chim cuốn tới gió thổi bay đồ trang trí xung quanh.

\”Má cái bọn này làm gì đấy? Không sợ phát sinh sự cố giẫm đạp à? Đã chen lấn còn chạy nhanh như vậy.\” Túc Úc và Tiểu Kim Ô bay lên cao rồi mới hơi dừng lại, kết quả không đợi họ nhìn kĩ, bóng người \”dẫn đội\” bay đằng trước đột nhiên đổi hướng bay về phía họ.

Túc Úc: !!!

Túc Lê được Ly Huyền Thính bế, cả đường đều quan sát địa hình. Hầu hết giống bản đồ của công viên hiện thực, không khác lắm. Cậu áng chừng phương hướng: \”Vẫn nên tới quảng trường, quanh đây chỉ có chỗ đó là diện tích lớn nhất.\”

Nói rồi cậu chú ý tới Kim Ô ở đằng trước và bóng người trên lưng chim: \”Trước hết bắt kịp anh cả đi.\”

Tốc độ bay của Kim Ô vốn đã nhanh, Ly Huyền Thính nghe lệnh của Túc Lê, lập tức thẳng người đề cao tốc độ bay. Con rối bên dưới cũng không ngờ hai người trên trời còn có thể bay nhanh hơn, mặc dù trận con rối giúp đề cao các chỉ số của chúng, nhưng vẫn có giới hạn, chúng dần bị tụt lại phía sau.

Tiểu Kim Ô vừa bay vừa sợ: \”Túc đạo hữu, hình như bọn họ đuổi kịp tôi rồi!\”

Túc Úc quay đầu nhìn bóng người đang bay tới, tập trung quan sát thì thấy quen quen, anh bèn nói: \”Từ từ, ngừng lại.\”

\”Ngừng?!\” Tiểu Kim Ô hiển nhiên không hiểu, mà lúc này Ly Huyền Thính và Túc Lê đã theo tới, bay song song với Tiểu Kim Ô.

Túc Lê lập tức vào vấn đề: \”Anh, em muốn dẫn bọn họ tới quảng trường đài phun nước, anh cầm cái này đi.\”

Túc Úc sửng sốt, theo bản năng giơ tay đỡ túi gấm mà Túc Lê ném sang, mở ra thì thấy bên trong là một xấp hỏa phù do cậu vẽ: \”Khoan! Bé Lê, đưa anh cái này làm gì?\”

\”Lát nữa nhớ ném chúng xuống.\” Túc Lê không kịp giải thích nhiều: \”Hai người nhớ bay cao một chút, đừng để trận pháp liên lụy.\”

Tiểu Kim Ô giờ mới hiểu, thấy Túc Lê bảo bay cao thì dứt khoát vỗ cánh bay lên cao hơn. Đột nhiên đổi góc bay khiến Túc Úc suýt ngã xuống, một tiếng chửi bậy kẹt trong cổ họng. Anh quay sang thì thấy Ly Huyền Thính đã ôm Túc Lê đổi hướng bay tới quảng trường đài phun nước bên dưới.

\”Túc đạo hữu, anh không sao chứ?\” Tiểu Kim Ô bay đến độ cao an toàn mới ngừng.

Túc Úc cau mày nhìn hai người bên dưới: \”Ôm quá chặt.\”

Tiểu Kim Ô sững sờ, cái gì? Ôm quá chặt?

Y nơm nớp nói: \”Tôi có ôm anh đâu, có phải là tôi bay nhanh quá không?\”

Túc Úc không đếm xỉa tới y: \”Cậu không hiểu đâu.\”

Tiểu Kim Ô: \”…\” Ok fine, dù sao thì khác chủng tộc, y cũng chẳng biết Thần Loan Điểu nào khác.

Ly Huyền Thính đưa Túc Lê tới quảng trường, Túc Lê dứt khoát nhảy từ trên cao xuống, vững vàng đáp đất. Khoảnh khắc cậu đáp xuống, mấy trận văn xung quanh lập tức sáng lên. Từ túi áo thiếu niên bay ra mấy chục lá bùa với phù văn kìa quái, từng lá như đang sống, tự động bay tới vị trí chỉ định, bao vây quảng trường.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.