Edit: Ry
Mẹ Túc không cho con trai cơ hội chụp ảnh, một tay xách cổ thằng con, mắt nhìn thẳng về phía trước. Chị phát hiện nơi này rất kì quái: \”Huyền Thính nói thế giới trong mất khống chế, có lẽ đây là điều thằng bé nói.\” Không có bất cứ dấu hiệu nào, cứ thế đột ngột tiến vào.
\”Vậy cũng không hợp lý.\” Túc Úc tiếp tục chụp ảnh, miệng nói: \”Thế giới trong là không gian con mà đúng không? Không gian con sẽ luôn có chủ, muốn bẻ cong lối vào thì chỉ người có quyền điều khiển làm được. Mà không gian con bám vào thế giới hiện thực, làm được tới bước này thì người điều khiển phải có tu vi tối thiểu là gần tông sư.\”
Mẹ Túc ngạc nhiên nhìn con trai nhà mình: \”Biết nhiều nhỉ?\”
\”Tất nhiên rồi, con đọc một lần là nhớ mà.\” Túc Úc vừa chụp ảnh vừa nói: \”Mấy cái này đâu có giống sách giáo khoa buồn tẻ… Với cả có phải là ảo giác của con không? Chẳng phải tông sư của giới tu đạo mình rất ít sao? Con có cảm giác tông sư bây giờ giống hàng vỉa hè bày đầy đường ấy.\”
Mẹ Túc nhíu mày, xuống dưới trước, nhanh chóng đi đến quảng trường đài phun nước ở thế giới trong.
Nơi này không có người thường, chỉ lác đác vài tu sĩ. Mẹ Túc đứng lại: \”Kẻ đứng sau chuyện này có mục đích khác. Hắn dùng thị giác của Thượng Đế theo dõi chúng ta, tùy ý thao túng lối vào, điều động vị trí của tu sĩ.\”
Thế giới trong có hạn chế tu vi, người thường không có linh lực sẽ không thể đi lạc vào đây.
Nhưng không có nghĩa là tu sĩ không thể thoải mái đi lại giữa hai thế giới.
\”Tạm thời thì chưa thấy vấn đề gì, bởi vì hai thế giới được phân chia rõ ràng.\” Mẹ Túc nhìn sang Túc Úc: \”Nếu thế giới trong và ngoài giao nhau, người ở trong không phân biệt được hiện thực với ảo ảnh, đến lúc đó sẽ thành chuyện lớn. Hơn nữa chúng ta còn một vấn đề, tại sao lại có nhiều tu sĩ tụ tập ở đây như vậy.\”
Chị và Trần Kinh Hạc đã thắc mắc từ đầu, tu sĩ tới đây thật sự quá đông, hành vi cũng rất kì lạ.
\”Cái này có gì khó.\” Túc Úc tiến lên: \”Người anh em, có thể hỏi vài câu được không?\”
Người đàn ông bị Túc Úc gọi quay đầu lại. Hắn đang đeo một cái bọc hành lý trông rất nặng nề, thấy bọn họ còn có vẻ dè chừng, lùi về sau mấy bước. Túc Úc ngạc nhiên tiến lên: \”Người anh em? Anh giai ơi? Hỏi mấy câu được không?\”
Túc Úc càng lại gần, Vu Tào Vũ càng có vẻ hoảng loạn. Hắn vừa mới cầm <Phong Ảnh Bộ>, vốn định tìm một nơi an toàn để xác nhận, không ngờ đi được mấy bước lại tới nơi kì lạ này. Linh khí xung quanh vận chuyển rất lạ, bố cục tương tự công viên ngoài hiện thực, nhưng khắp nơi tràn ngập một cảm giác nguy hiểm.
Vu Tào Vũ co cẳng chạy, được vài bước thì bị một sức mạnh trói chặt, không thể cựa quậy. Hắn lộ vẻ hoảng sợ nhìn về phía hai người vừa xuất hiện, run rẩy hỏi: \”Các người muốn làm gì!?\”
Mẹ Túc giơ tay khống chế người.
Túc Úc thì cà lơ phất phơ đi tới: \”Người anh em, hỏi mấy câu thôi mà, chạy cái gì?\”